Phúc Vương giục ngựa đến trước cửa Trương phủ, bước lên bậc thềm, tay nắm chặt vòng đồng trên cánh cửa lớn sơn son chần chừ năm lần bảy lượt không biết có nên gõ cửa hay không.
Rất lâu sau, hắn hít sâu một hơi, gõ mạnh vào cánh cửa.
Cánh cửa sơn son mở ra, gã sai vặt gác cổng đứng bên trong ngưỡng cửa nghi hoặc đánh giá Phúc Vương, suýt chút nữa không nhận ra hắn.
Hai mắt Phúc Vương đỏ ngầu, bộ cổn phục rách bươm, trên mặt đều là vết ám khói đen sì, hai tay dính đầy tro than, thần sắc thảm hại, nào còn giống một vị Vương gia.
Mãi đến khi gã gác cổng nhìn thấy vương miện vàng trên đầu Phúc Vương, cùng đám nhân mã phía sau Phúc Vương, mới vội vàng hành lễ: “Hóa ra là Phúc Vương điện hạ…”
Phúc Vương lên tiếng ngắt lời: “Phiền ngươi thông báo, cô muốn gặp Trương phu nhân và Trương Nhị tiểu thư.”
Gã gác cổng mở rộng cánh cửa: “Phu nhân và Nhị tiểu thư đều có nhà, mời ngài vào trong.”
Phúc Vương lắc đầu: “Không vào nữa, cô đợi ở đây.”
Gã gác cổng ba chân bốn cẳng chạy vào trong phủ, một lát sau Trương phu nhân và Trương Hạ nghe tin liền chạy ra, Trương phu nhân đánh giá Phúc Vương, ngập ngừng hỏi: “Điện hạ ngài bị sao vậy?”
Phúc Vương chắp tay cúi gập người: “Hôm nay có tặc nhân muốn hành thích tại Tề Gia, Trần Tích vì cứu ta đã táng thân trong biển lửa… Ta không phân biệt được thi thể nào là của hắn, kính mong Trương Nhị tiểu thư đến nhận dạng.”
Nói đến những câu cuối, giọng Phúc Vương nghẹn lại trong cổ họng, gần như không nói tiếp được nữa.
Vừa dứt lời, hai chân Trương phu nhân mềm nhũn, may mà có Noãn Xuân đỡ lấy bà mới không bị ngã khuỵu xuống.
Trương phu nhân cố gắng lấy lại bình tĩnh, nén đau thương nói: “Mau, phái người đi báo cho lão gia… Chuẩn bị xe ngựa, ta phải đến Tề Gia!”
Bà nhìn sang Trương Hạ: “A Hạ, con…”
“Con không tin!” Trương Hạ huýt sáo gọi Tảo Tảo tới, nhảy lên lưng ngựa phóng thẳng đến Tề Gia.
Còn chưa đến phố Phủ Hữu, Trương Hạ đã thấy từ xa khói trắng cuồn cuộn bốc lên trời, cách một con phố vẫn ngửi thấy mùi tro tàn trong không khí.
Trương Hạ vỗ vỗ Tảo Tảo: “Tảo Tảo, nhanh lên chút nữa!”
Trước cổng Tề phủ trên phố Phủ Hữu, bách tính bu lại bàn tán xôn xao.
Nàng phóng ngựa qua con phố dài, đến trước cổng Tề Gia cũng không thèm xuống ngựa, cứ thế thúc Tảo Tảo dẫm thẳng lên bậc thềm đá xông vào Tề Gia, đến tận trước linh đường mới xuống ngựa.
Trương Hạ nhìn hơn mười cái xác cháy đen thui trước linh đường, đứng sững tại chỗ chần chừ mãi không dám bước tới.
Tề Chiêu Ninh nhìn thấy Trương Hạ dưới rạp tang, giật mình hoảng hốt: “Trương Hạ, cô đến đây làm gì?”
Hôm nay Trần Tích trà trộn vào đám tùy tùng của Phúc Vương để lẻn vào linh đường, lúc hỗn loạn nổ ra, việc hắn đồng quy vu tận với Hổ Trành trong linh đường cũng chỉ diễn ra trong vòng vài nhịp thở, lúc Phúc Vương nhận dạng thi thể của Trần Tích cũng giấu kín không để ai biết.
Tề Chiêu Ninh không hề biết cụ thể chuyện gì đã xảy ra, cũng không biết ai đã chết.
Nhưng lúc này Trương Hạ lại đến… Tề Chiêu Ninh như lờ mờ nhận ra điều gì đó, đột ngột nhìn sang những cái xác chết kia: “Trần Tích ở trong đó? Có phải cô nhầm rồi không? Nói đi chứ!”