Trần Tích đánh xe ngựa, chậm rãi tiến về phía cửa Đông Hoa.
Tuyết lớn mấy hôm trước đã tan hết, các cửa tiệm hai bên con phố dài đã tháo ván cửa từ sớm, đang hấp bánh bao. Tiểu nhị mở nắp xửng hấp, một làn khói trắng xóa bốc lên nghi ngút.
Trần Tích tựa vào thành xe, hít không khí lạnh lẽo vào phổi, rồi phả ra thành làn khói trắng. Hắn chợt nhớ ra, đã lâu lắm rồi mình không còn phải lo nghĩ đến chuyện dậy sớm gánh nước nữa.
Đến ngoài cửa Đông Hoa, Trương Chuyết khom người chui ra khỏi xe. Trần Tích vừa định dắt xe ngựa ra trực phòng ven sông thì bị Trương Chuyết gọi lại: “Trần Tích.”
Trần Tích quay đầu: “Dạ?”
Trương Chuyết kẹp xấp tấu chương dưới nách, nói: “Hôm nay không cần đợi ta ở ngoài cửa nữa, ta ở điện Văn Hoa đến giờ Tý mới về, con cứ đến giờ Tý lại đây là được. Bên Lưu Ly Xưởng và Thiên Kiều chắc đã nhộn nhịp rồi, đều là bán hàng Tết cả, con đi đón A Hạ, Tiểu Mãn và tiểu hòa thượng đi sắm ít đồ Tết đi.”
Trần Tích thắc mắc: “Trong phủ thiếu đồ Tết gì ạ?”
Trương Chuyết bật cười: “Quýt, thịt xông khói, giăm bông từ miền Nam chuyển tới, hạt thông, hạt dẻ tẩm đường từ miền Bắc chuyển tới, muốn mua gì thì mua. Dù không mua đồ Tết thì đi dạo loanh quanh cũng được, nếu không A Hạ mà biết hôm nay con cứ túc trực đợi ta ngoài cửa Đông Hoa, về nhà con bé lại oán trách ta mất.”
Chưa đợi Trần Tích đáp lời, bóng dáng Trương Chuyết đã khuất sau cửa Đông Hoa.
Trần Tích xoa xoa gò má.
Bảo Hầu nhìn ra từ khe hở rèm xe, Ngọc Diêu thắc mắc hỏi: “Bệnh Hổ đại nhân đang làm gì thế?”
Trần Tích mỉm cười: “Không có gì, cứ như vừa trải qua một giấc mơ vậy… Các cô cứ bận việc của mình đi, đến giờ Tý thì quay lại cửa Đông Hoa hội họp với ta là được.”
Trường Sinh cất giọng the thé: “Không được, Bạch Long đại nhân dặn ta phải đi theo ngài, ngài đi đâu, bọn ta đi đó.”
Trần Tích nghi hoặc: “Đi theo ta? Chẳng phải là bảo vệ Trương đại nhân sao.”
Ngọc Diêu ôn tồn nói: “Bạch Long đại nhân không nói vậy đâu, nguyên văn lời ngài ấy là, Trương đại nhân phải bảo vệ, mà ngài cũng phải bảo vệ, cả hai người đều không được xảy ra chuyện gì.”
Trần Tích nghĩ ngợi: “Ta định đến bên ngoài Quốc Tử Giám đợi thê tử tan lớp, sau đó đi ăn thịt dê nhúng Đông Lai Thuận, rồi lượn lờ các sạp hàng Tết ở Lưu Ly Xưởng, các người cũng đi cùng sao?”
Tề Hiếu ồm ồm nói: “Đi.”
Trường Sinh: “Đi.”
Ngọc Diêu: “Đi.”
Giọng nam trung niên có quyền quyết định dưới mặt nạ Bảo Hầu bình thản nói: “Không thể đi được, Lưu Ly Xưởng vàng thau lẫn lộn, biết đâu lại có Điệp Thám của Quân Tình Ty trà trộn vào đó.”
Ngọc Diêu phàn nàn: “Làm gì thế, sắp ăn Tết đến nơi rồi còn cứ xụ mặt ra làm gì, Nao Nao thèm ăn hạt dẻ tẩm đường lâu rồi, ngài đi mua cho con bé ăn đi.”
Bảo Hầu đanh giọng: “Là cô tự mình muốn đi mua hoa nhung và son phấn thì có, lôi Nao Nao vào làm gì?”
Ngọc Diêu không vui: “Trong phần bổng lộc không có phần của ta sao, ta cũng ra sức mà, ta lấy bổng lộc mua chút đồ mình thích thì làm sao?”