Kể chuyện sao?
Trần Tích vẫn chưa bao giờ kể chuyện cho trẻ con nghe: “Anh không biết kể chuyện, anh đọc báo cho bé nghe được không?”
Bé gái lắc đầu: “Trên báo chẳng hay tẹo nào, em muốn nghe kể chuyện cơ. Đại nhân Bạch Long ấy, ngài ấy biết kể chuyện, còn biết làm diều giấy nữa. Em muốn ngài ấy đưa đi thả diều, nhưng đại nhân Bạch Long nói đợi đến đầu hạ mới đưa em đi, đi đến sườn núi có hoa bồ công anh ấy.”
Giọng nói bé gái trở nên vui vẻ: “Đại nhân Bạch Long còn bảo sẽ đưa em đi rất nhiều nơi.”
Trần Tích hiếu kỳ hỏi: “Còn muốn đi đâu nữa?”
Bé gái đột nhiên gỡ chiếc mặt nạ khỉ gỗ trên mặt ra, lộ ra khuôn mặt tinh xảo sau lớp mặt nạ. Gương mặt không có những họa mặt phức tạp thần bí, sạch sẽ thanh thuần lại có lúm đồng tiền nhỏ: “Đại nhân Bạch Long nói, mùa xuân qua tiết Kinh trập, sẽ đưa em ra vùng dã ngoại ngoại thành tìm kho báu. Cỏ bốn lá là báu vật, những hòn đá hình thù kỳ quái cũng là báu vật, nếu em tìm được nhiều hơn ngài ấy, mùa hè sẽ còn đưa em đi chơi tiếp.”
Sắc mặt Trần Tích giãn ra, tay cũng rời khỏi chuôi thanh kình đao, dựa vào bên toa xe mỉm cười hỏi: “Mùa hè đi đâu chơi?”
Bé gái cười nói: “Đại nhân Bạch Long nói, mùa hè có thể đưa em ra sông Vĩnh Định bắt cá. Đại nhân Bạch Long bảo ngài ấy bắt cá giỏi nhất, không cần dùng lưới, cứ tay không là có thể vớt lên được. Cá nhỏ vớt lên thì nuôi trong vò đất, đến lúc về nhà lại thả về sông.”
“Còn mùa thu thì sao?”
“Mùa thu lá cây rụng hết, sẽ đưa em đi nhặt những chiếc lá đẹp nhất. Ngài ấy nói Kinh Thành có ngọn núi Hương Sơn, lá trên núi khi đỏ rực còn đẹp hơn cả ráng chiều, lá nhặt về ép vào trong sách, đợi đến mùa đông xem lại, cứ như là giấu được cả mùa thu vào vậy.”
“Mùa đông thì sao?”
“Mùa đông á?” Bé gái ngẫm nghĩ: “Đại nhân Bạch Long dạo trước còn cùng em đắp người tuyết nữa.”
Trần Tích cảm thán: “Đại nhân Bạch Long thật có lòng.”
Chu Sa nấp sau khe hở rèm xe: “Anh Trần Tích ơi…”
Trần Tích nghiêng đầu, cúi xuống nhìn gương mặt bé gái: “Sao bé biết tên anh?”
Chu Sa đáp với vẻ hiển nhiên: “Đại nhân Bạch Long bảo em mà, ngài ấy nói anh tên là Trần Tích, cũng là bạn bè. Nếu có ngày các chú các dì đều không còn nữa, nếu em gặp nguy hiểm thì cứ đi tìm anh, anh nhất định sẽ sẵn lòng giúp em.”
Trần Tích nghi hoặc: “Các chú các dì?”
Chu Sa ngẫm nghĩ: “Chính là các chú các dì sống ở nhà em ấy.”
Trần Tích chợt hiểu, đây chắc hẳn là đang nói đến Trường Sinh, Ngọc Diêu, Tề Hiếu và những người khác.
Hắn khẽ động tâm: “Đại nhân Bạch Long còn nói gì về anh nữa không?”
Chu Sa nhớ lại: “Đại nhân Bạch Long nói anh bướng bỉnh lắm, giống hệt như con lừa ấy, dắt không đi, đánh không chạy. Còn bảo trông anh thì khá thông minh, thực ra ngốc chết đi được. Lại còn bảo anh suy nghĩ quá nhiều…”