Trời đã về khuya, chưởng quầy quán mì thắp lên vài ngọn đèn dầu.
Dưới ánh đèn leo lét, Bạch Long đảo mắt nhìn quanh: “Thiên Chi của Quân Tình Ty Cảnh Triều ẩn mình đến nay, âm thầm hoạt động hơn mười năm, các vị nghĩ xem, sau khi được khởi dụng, chúng muốn làm gì nhất?”
Giảo Thố ngồi ở bàn bên cạnh, một tay chống cằm, một tay vẽ vòng tròn trên mặt bàn: “Uống hai ly ăn mừng chăng?”
Bạch Long liếc xéo ả một cái.
Vân Dương khoanh tay đứng cạnh Giảo Thố, bình thản đáp: “Chứng minh bản thân.”
Bạch Long gật đầu: “Kẻ như Lục Cẩn, hơn mười năm trước vang danh nhờ hành thích Hộ bộ Thượng thư triều ta, rồi dùng đó làm bước đệm thăng tiến, nay đã chễm chệ nơi miếu đường, ngồi lên ghế Khu Mật Phó Sử. Từ trên xuống dưới Quân Tình Ty Cảnh Triều đều lấy Lục Cẩn làm gương, Thiên Chi ẩn mình đến nay mới lần đầu lộ diện, lại còn phô trương như vậy, e là cũng muốn giết một vị Các thần để rạng danh thiên hạ.”
Giảo Thố nghiêng đầu nói: “Thế chẳng phải vừa hay sao? Bệ hạ hận không thể để tất cả Các lão chết quách cho xong, hậu bối của mấy nhà đó lại chưa ai đủ sức gánh vác trọng trách. Bọn ta cứ tọa sơn quan hổ đấu, mượn đao Quân Tình Ty giết sạch chúng là xong.”
Đúng lúc này, dưới lớp mặt nạ Bảo Hầu phát ra một giọng nói già nua mệt mỏi: “Không, đây không phải điều Bệ hạ muốn, Bệ hạ muốn bọn họ từ từ chết dần chết mòn từng người một. Tốt nhất là đợi bình định xong Dự Châu của Lưu gia, rồi mới ra tay đối phó với Tề Gia. Đợi nắm gọn Ký Châu của Tề Gia, lại bắt tay đối phó với Từ Gia, chứ không phải để Dự Châu, Ký Châu, Thiểm Châu, Sơn Châu, Vân Châu, Giang Nam cùng lúc náo loạn, tạo cơ hội cho Cảnh Triều trục lợi… Bệ hạ ấy mà, ngài ấy còn để tâm đến giang sơn xã tắc này hơn bất cứ ai, bởi vì đó là giang sơn của ngài ấy.”
Giọng nói này vừa già nua vừa trầm đục, như âm hồn uổng tử từ giếng cạn vọng lên.
Trần Tích nhíu mày nhìn Bảo Hầu, đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy giọng nói già nua này phát ra từ dưới lớp mặt nạ Bảo Hầu, nhưng không phải lần đầu tiên hắn nghe thấy giọng nói này.
Liêu Trung.
Liêu Trung thấy Trần Tích nhìn sang, mỉm cười mệt mỏi: “Vũ Tương Tử Tước, đã lâu không gặp.”
Trần Tích nhìn Bạch Long: “Vậy ra, những giọng nói dưới lớp mặt nạ Bảo Hầu đại nhân, đều là những Hành Quan từng bị hắn đoạt môn kính? Liêu Trung này…”
Liêu Trung từ tốn cất lời: “Vũ Tương Tử Tước không cần bận tâm đến lão phu. Thắng bại là chuyện thường tình của binh gia, đạo lý này lão phu đã hiểu từ khoảnh khắc quay lại Kinh Thành. Thắng là thắng, thua là thua, tự nguyện mang tính mạng ra đánh cược thì thua cũng đừng oán trời trách đất. Lão phu chỉ có một tâm nguyện, phải tận mắt thấy Thái tử chết giống như lão phu thì mới cam lòng nhắm mắt.”
Trần Tích im lặng một lúc: “Vì Thái tử đã phản bội ông sao?”
Liêu Trung phá lên cười ha hả: “Không không không, do chính tay lão phu dạy dỗ ra, sao lại không biết hắn thâm độc đến mức nào. Nhưng Vũ Tương Tử Tước còn nhớ lão phu từng nói gì không, minh quân trên đời này có ai không máu lạnh vô tình? Đương kim Bệ hạ cũng đã dứt bỏ tình riêng mới có thể ngồi lên ngai vàng đó. Lão phu không hận Thái tử, hắn cũng giống lão phu, đều là những kẻ cô độc.”