Tuyết ở kinh thành rơi càng lúc càng lớn.
Tuyết ngừng rồi, nhưng bầu trời vẫn xám xịt. Mây bị ép xuống rất thấp, dường như đang có một tồn tại nào đó không thể nhìn thẳng, đang cúi đầu rũ mắt nhìn xuống kinh thành.
Trần Tích và Ô Vân kề vai ngồi trên nóc nhà, ngẩng đầu đối diện với tầng mây sà thấp. Hắn đặt ngang Kình Đao trên đầu gối, hết lần này đến lần khác đẩy Kình Đao ra khỏi vỏ, đóng lại, rồi lại đẩy ra, rồi lại đóng lại.
Tiếng gà gáy vang lên.
Ô Vân kêu meo một tiếng: “Định đi gánh nước sao?”
Trần Tích đăm đăm nhìn sắc trời: “Sau này đều không cần đi gánh nước nữa rồi.”
Ô Vân nghiêng đầu nhìn hắn, chóp đuôi quét qua quét lại trên nền tuyết, vẽ ra một đường cong mờ nhạt: “Tại sao?”
Trần Tích mỉm cười: “Trước đây ta luôn nghĩ, chỉ cần tập hợp đầy đủ những người ở phố An Tây lại với nhau, thì vẫn có thể giống như trước kia. Sáng sớm ta đi gánh nước, Dư Đăng Khoa chẻ củi, Lưu Khúc Tinh lười biếng, sư phụ chửi bới ầm ĩ thức dậy, mở vung nồi ra xem, cháo lại khê rồi.”
Hắn khựng lại, ánh mắt xuyên qua bầu trời xám xịt, dường như muốn nhìn đến một nơi rất xa: “Nhưng những người đó sẽ vĩnh viễn không bao giờ tập hợp lại được nữa.”
Ô Vân như hiểu như không, đặt đầu lên đầu gối hắn, cọ cọ.
Trần Tích xoa xoa đầu nó, những ngón tay chìm vào lớp lông đen dày cộm đó, ấm áp vô cùng: “Cực khổ bận rộn cả một năm trời, dường như chẳng làm nên trò trống gì, lại còn bị bao nhiêu người chửi mắng, nghĩ lại thì, lúc trước thà rằng bỏ đi cho xong.”
Ô Vân vểnh tai lên: “Đi đâu?”
“Ra biển đi,” Trần Tích đặt ngang đao trước đầu gối: “Tìm một con thuyền làm thủy thủ, ừm, cũng không cần làm thủy thủ đàng hoàng gì đâu, mỗi ngày uống say bí tỉ, thuyền trôi đi đâu chúng ta đi đó.”
Suy nghĩ của Trần Tích không biết đã trôi dạt về đâu: “Quốc vương của mấy tiểu quốc phương Tây có lẽ dễ giết hơn một chút, giết hai tên biết đâu là có thể lên Tầm Đạo Cảnh rồi… Cũng không biết giết chúng có tác dụng gì không? Không biết bọn chúng hiện tại đã phát hiện ra Tân lục địa chưa, nếu chưa, chúng ta sang đó chắc hẳn có thể làm nên một mẻ lớn.”
Trần Tích ngây ngô ước ao về một nơi không thể chạm tới, có lẽ nói cho người khác nghe sẽ có vẻ hơi ấu trĩ, nhưng nói cho con Ô Vân một tuổi thì vừa vặn thích hợp.
Ô Vân suy nghĩ một lát, kêu meo một tiếng: “Sau khi đón dâu xong thì đi nhé? Lén lút chuồn đi.”
Trần Tích suy nghĩ rất lâu: “Được thôi.”
Ô Vân tò mò hỏi: “Vậy chúng ta có quay lại nữa không?”
Trần Tích chìm vào im lặng.
Lúc này, Tiểu Mãn từ Tây sương phòng đẩy cửa bước ra.
Nàng ngẩng đầu thấy Trần Tích và Ô Vân đang ngồi trên nóc nhà, lập tức mang theo vẻ mặt đầy mệt mỏi bước vào bếp buộc tạp dề: “Công tử, ta nấu cho ngài chút cháo, uống lúc còn nóng cho ấm người.”
Trần Tích xoa xoa đầu Ô Vân, lộn nhào xuống khỏi nóc nhà, đánh giá quầng thâm mắt của Tiểu Mãn: “Cả đêm không ngủ sao?”
Tiểu Mãn không trả lời, chỉ ngồi xổm bên bếp lò nhét củi và rơm rạ: “Công tử, ngài đi đón dâu, Bào Ca và Nhị Đao có thể trở về không?”