Trần Tích dựa vào chấn song nhà giam, lắng nghe tiếng gió rít vọng lại từ sảnh Đề Lao.
Đại lao bộ Hình vắng vẻ, tựa như đã bị bỏ hoành từ lâu. Thời buổi này, trộm cắp vặt vãnh thì giải đến đại lao Ngũ Thành Binh Mã ty, quan lại thì tống vào nội ngục, thành ra đại lao bộ Hình lại có vẻ như vô dụng.
Lúc này, có tiếng chìa khóa va chạm vào nhau lanh lảnh, tiếp đó là tiếng chìa khóa cắm vào ổ khóa, cạch một tiếng. Cánh cửa lớn mở ra.
Trần Tích quay đầu nhìn, vừa vặn thấy Chu Tú mặc bộ thường phục bước vào đại lao.
Chu Tú không hề giống một nghi phạm bị áp giải vào chờ xét xử, lão ngắm nghía đại lao bộ Hình rồi tán thưởng: “Được cái tốt hơn nội ngục Tư Lễ Giám nhà ta nhiều, mỗi phòng giam vậy mà còn có một ô cửa sổ nhỏ thông gió, tuy nhỏ một chút nhưng vẫn có thể nhìn thấy mặt trăng… Ta bị nhốt ở đây cũng được.”
Trần Tích sững người, hắn vốn tưởng Chu Tú đến làm việc công, lại không ngờ Chu Tú vậy mà bị bộ Hình bắt giam?
Chủ sự Đề Lao không thèm tiếp lời Chu Tú.
Ông ta lặng lẽ dẫn Chu Tú đi về phía trước, Chu Tú lại dừng trước phòng giam của Trần Tích, mỉm cười hỏi: “Làm phiền, có thể nhốt ta ở phòng này không?”
Chủ sự Đề Lao tỏ vẻ khó xử: “Chu Tú đại nhân, hai người dính líu đến cùng một vụ án, theo quy củ không thể nhốt chung, tránh để thông cung…”
Nụ cười trên môi Chu Tú không hề thay đổi: “Người nhà ông vẫn khỏe chứ?”
Sắc mặt Chủ sự Đề Lao đại biến, vội vàng mở cửa phòng giam.
Chu Tú điềm nhiên bước vào phòng giam quan sát môi trường xung quanh, đi một vòng rồi dựa lưng vào bức tường đối diện Trần Tích, cũng không sợ phòng giam bẩn thỉu làm dơ bộ thường phục.
Lão vẫy tay với Chủ sự Đề Lao: “Không còn việc của ông nữa, lui ra đi.”
Chủ sự Đề Lao hoảng hốt bỏ đi.
Đợi tiếng bước chân của Chủ sự Đề Lao đi xa, Trần Tích mới quay sang nhìn Chu Tú: “Chu Tú đại nhân sao cũng bị nhốt vào đây?”
Nét mặt Chu Tú nhẹ nhõm: “Tây Phong đã khai ra bản tọa rồi, nói bản tọa cấu kết với gian điệp Cảnh triều Lâm Triều Thanh, bởi vì bản tọa nghi ngờ trên người ngươi có chứng cứ bản tọa cấu kết với Cảnh triều, nên xúi giục hắn giết ngươi diệt khẩu.”
Trần Tích nhíu mày, não bộ hoạt động hết công suất xâu chuỗi lại tiền nhân hậu quả.
Chu Tú vén vạt áo ngồi bệt xuống đất: “Bản tọa biết đầu óc ngươi nhạy bén, nhưng không cần phải suy nghĩ mấy chuyện vô vị này đâu, không liên quan gì đến ngươi cả. Nếu không có gì bất ngờ, bản tọa chắc là phải đi ải Sùng Lễ sửa Trường Thành rồi, may mà những năm qua có tu luyện môn kính, biết đâu lại có lúc dùng đến.”
Trần Tích lại sững sờ thêm lần nữa, đây là lần đầu tiên hắn biết Chu Tú cũng là Hành quan… Cũng phải, thái giám chưởng ấn Tư Lễ Giám chỉ mang hàm chánh tứ phẩm, đâu có cản trở việc tu luyện môn kính.
Hắn thấy nét mặt Chu Tú nhẹ nhõm, bèn dứt khoát ngồi bệt xuống đất, nhìn Chu Tú đối diện: “Hình như chưa bao giờ thấy bộ dạng hoảng hốt của Chu Tú đại nhân, vào đại lao bộ Hình mà cứ như về nhà mình vậy.”
Chu Tú tựa lưng vào bức tường phía sau ngẫm nghĩ: “Hoảng hốt ư, bản tọa cũng từng hoảng hốt chứ. Tết Thượng Nguyên ba mươi mốt năm trước, mấy anh em ta bàn bạc nhau cùng đi ngắm đèn lồng, không có lệnh bài, không có lộ dẫn, lén lút trốn khỏi Sài Thán cục. Chúng ta trà trộn vào dòng người, đi qua cửa Vĩnh Định vào thành, xuyên qua cổng vòm là đến hội miếu Thiên Kiều, khắp con phố toàn là đèn lồng…”