Hồ Tam gia đứng trước cửa bếp, nồi canh cừu sùng sục sôi phía sau, củi trong bếp nổ lách tách.
Lão chăm chú quan sát Trần Tích, thấy hắn điềm tĩnh đứng giữa sân như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng Hồ Tam gia không phải lần đầu giao thiệp với Trần Tích, lão biết đối phương càng bình tĩnh thì sự việc càng nghiêm trọng: Chưa nghe nói kinh thành có chuyện gì lớn, sao lại chuẩn bị hậu sự… vì nhà họ Tề sao? Chuyện nhà họ Tề hắt nước bẩn vào ngươi ta cũng có nghe, nhưng dính chút nước bẩn cũng chẳng sao, vài năm nữa mọi người sẽ quên thôi.
Trần Tích cười trừ: Tam gia đừng đoán nữa, chúng ta vốn đã muốn đi từ lâu, chỉ là có việc nên bị chậm trễ thôi.
Hồ Tam gia ngẫm nghĩ một lát: Càng nhanh càng tốt?
Trần Tích ừ một tiếng.
Hồ Tam gia không hỏi thêm nữa, lão vào nhà khoác áo lông, xách thanh cửu hoàn đao giắt ngang hông: Vậy thì đi ngay bây giờ, đích thân ta sẽ tiễn các người ra khỏi thành.
Lần này đến lượt Trần Tích ngạc nhiên: Nhanh vậy sao?
Hồ Tam gia ngồi xuống ghế đá giữa sân, cúi người quấn xà cạp: Vốn dĩ cũng có một lô hàng cần chuyển đi, đi sớm một ngày cũng chẳng sao. Nhưng mà, không thể đi về hướng Nam như cậu nói, phải đi lên hướng Bắc đến Xương Bình. Bằng Chiếu và Tiểu Cửu đang ở đó, nhỡ có chuyện gì họ còn tiện bề lo liệu.
Trần Tích ngẫm nghĩ, làm vậy quả thực chu toàn hơn: Được… Đa tạ.
Hồ Tam gia nhếch mép cười, lão đứng dậy dậm dậm chân, chắc chắn xà cạp đã quấn chặt rồi mới nói: Ta biết cậu không bao giờ muốn nợ ân tình của ai, nhưng cậu và Đèn Lồng ta là giao tình vào sinh ra tử, nói lời cảm ơn thì khách sáo quá. Cậu cứ về thu dọn hành lý đi, giờ Ngọ sẽ có một đoàn xe la đi ngang qua ngõ Thiêu Tửu, đoàn xe không dừng lại. Chiếc xe cuối cùng sẽ để trống cho các người, cứ việc lên xe, không cần nói gì cả.
Trần Tích gật đầu: Được.
Hắn vừa định rời đi thì bị Hồ Tam gia nắm chặt lấy cổ tay.
Trần Tích quay đầu lại: Sao vậy?
Hồ Tam gia dùng con mắt đục ngầu đó nhìn chằm chằm hắn: Đừng ôm đồm mọi việc một mình, ở nhà dựa vào cha mẹ, ra ngoài nhờ vả bạn bè, hôm nay cậu nợ ta một ân tình, ngày mai cậu trả lại ta một cái khác, đi đường đêm trên giang hồ mọi người đều làm như vậy cả.
Trần Tích im lặng một lát, mỉm cười rạng rỡ: Rõ rồi.
…
Trần Tích không về ngõ Thiêu Tửu mà tìm một quán trà trên phố Bàn Cờ, ngồi ở một góc.
Quán trà không lớn, mười bảy mười tám bàn đã chật kín khách.
Trước cửa đặt một lò than tổ ong, khói trắng bốc lên sùng sục từ chiếc ấm sắt đun nước, người chạy bàn bưng mâm trà luồn lách giữa các bàn, miệng không ngớt gọi mượn đường mượn đường.
Trần Tích gọi một ấm trà cao mạt, một đĩa hạt dưa, người chạy bàn xách chiếc ấm đồng lớn tới, rót nước sôi vào bát, mùi hương hoa nhài lập tức tỏa ra.
Hắn bưng bát trà lên môi nhưng không uống, chỉ qua làn hơi nước mờ ảo, lắng nghe động tĩnh xung quanh.
Ta nói cho các người biết, đao thuật của nhà họ Lương quả thực là tuyệt kỹ, một người đàn ông trung niên mặc áo bông vải xám vỗ bàn, nước bọt văng tung tóe: Cậu ta năm xưa ở Lạc Dương từng tận mắt chứng kiến Lương lão gia tử ra tay. Một đạo đao cương có thể giết người cách không, tên sơn tặc chặn đường cướp tiêu đầu lìa khỏi cổ, thân mình còn chạy tới trước hai bước mới ngã gục.