Trần Hoài Bắc từng suy đoán về thân phận của Trần Tích.
Có lẽ là bộ hạ cũ của Tĩnh Vương? Năm xưa môn hạ của Tĩnh Vương có ba ngàn khách, nay người chết kẻ tán, nhưng kiểu gì cũng có vài con cá lọt lưới trốn trong bóng tối, chờ đợi có một ngày làm chút chuyện cho chủ cũ.
Hoặc có lẽ là tử sĩ do Văn Vân Mạt bí mật nuôi dưỡng? Vị hậu nhân nhà họ Văn kia dã tâm rất lớn, ngấm ngầm nuôi vài người để phòng hờ lúc cần cũng là chuyện vô cùng bình thường.
Trần Hoài Bắc nhất thời nghĩ ngợi rất nhiều, nhưng gã cố tình không nghĩ đến người này có thể là Bệnh Hổ. Gã thực sự không thể nghĩ thông, vị tân bang chủ Bạch Lý này sao lại có dính líu đến Bệnh Hổ của Mật điệp ty?
Bệnh Hổ.
Những Sinh tiếu khác có lẽ còn có câu chuyện lưu truyền trong quán trà, luôn có những tiên sinh kể chuyện to gan dám kể lại vài chuyện xưa trên giang hồ, ví dụ như Kiểu Thỏ và Vân Dương liên thủ diệt sạch một trăm hai mươi bảy giáo chúng của tổng đàn Bạch Liên giáo ở Tân Môn, ví dụ như Thiên Mã đơn thương độc mã san bằng bầy phỉ Dương Tuyền ở núi Thái Hàng, ví dụ như…
Duy chỉ có hai chữ Bệnh Hổ này, trên giang hồ vậy mà chẳng có lấy một câu chuyện nào ra hồn. Môn kính Hành quan gì? Thực lực cảnh giới ra sao? Từng làm những chuyện gì cho Thiến đảng? Giang hồ hoàn toàn mù tịt.
Người này không ở chốn miếu đường, cũng chẳng ngụ chốn giang hồ.
Lúc này, Trần Tích thấy Huyền Xà đi đến gần, điềm nhiên như không nói: Sao, ngươi cũng muốn ngăn cản bản tọa?
Huyền Xà cúi người chắp tay, cung kính thưa: Ti chức không dám, chỉ là ti chức ngưỡng mộ Bệnh Hổ đại nhân đã lâu, vừa nghe mật điệp dưới trướng nhắc đến ngài đến nội ngục, nên đặc biệt tới bái kiến.
Trần Tích bình thản nói: Gặp xong rồi, lui xuống đi.
Huyền Xà không lui.
Hắn khom người, đầu hơi cúi, nhưng tròng mắt lại đảo lên trên, len lén nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Trần Tích.
Giọng Huyền Xà vẫn cung kính: Không biết đại nhân đưa Hàn Đồng đi có việc gì dùng đến? Mộng Kê mấy ngày trước thẩm vấn Hàn Đồng xong bị thương nặng chưa khỏi, ti chức vốn định đợi Mộng Kê khỏi bệnh rồi mới tra hỏi nơi giấu kim khố của Tào bang, đại nhân chi bằng đợi thêm ba ngày, chỉ cần ba ngày, ti chức đảm bảo sẽ tra hỏi sạch sẽ ngọn nguồn kim khố của Tào bang.
Huyền Xà vừa nói chuyện, vừa đánh bạo quan sát Trần Tích.
Vị Bệnh Hổ đại nhân này tuy che giấu diện mạo, nhưng hắn là cao thủ hình danh, có những manh mối chỉ che mặt là không thể giấu được.
Kẻ bề dưới tư thái gò bó, bởi vì cuộc đời không cho phép bọn họ phạm sai lầm.
Còn kẻ bề trên tư thái ung dung, giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ tùy ý, đó là một loại tư thế không sợ phạm sai lầm, cho dù sai, cũng có đường lui.
Nhưng Huyền Xà phát hiện, vị Bệnh Hổ đại nhân trước mặt khi đối diện với mình lại vô cùng thản nhiên, rõ ràng là tư thế của kẻ ngồi vị trí bề trên đã lâu, điều này khiến hắn có chút hồ đồ rồi.
Lúc này, Trần Tích thong thả nói: Bản tọa sắp sửa thay Nội tướng đại nhân thu phục Tào bang, đâu rảnh để các ngươi kéo dài thời gian, lui xuống đi, bản tọa tự có quyết đoán.
Trong lúc nói chuyện, ba hạt kiếm chủng từ trong vết bằn bơi ra, ẩn nấp ngay ở ống tay áo.
Huyền Xà vẫn không cam lòng, bước lên một bước nói: Đại nhân, Hàn Đồng này bản tính hoang dã khó thuần, bị giam trong nội ngục lâu như vậy mà một chữ cũng không chịu nói, thả hắn về chỉ e không cách nào thu phục được Tào bang, ngược lại thành thả hổ về rừng.
Hắn mượn bước này tiến đến gần Trần Tích hơn, cũng rốt cuộc có cơ hội nhìn rõ đôi bàn tay của Trần Tích… Đó vậy mà lại là đôi tay của một thiếu niên.
Tướng tay là một trong những điểm khác biệt lớn nhất giữa thiếu niên và người lớn tuổi.
Bàn tay thiếu niên đa phần thon nhỏ, cho dù là tướng tay ngắn mập, khớp xương cũng sẽ không quá thô to. Thuận theo tuổi tác tăng dần, tướng tay sẽ càng thêm thô ráp rắn chắc, khớp xương cũng sẽ từ từ nhô rõ.
Mà tướng tay của vị Bệnh Hổ trước mắt này, rõ ràng là của một thiếu niên.
Huyền Xà trong lòng cả kinh, sau đó lại bước lên một bước: Ti chức to gan hỏi một câu, Thập nhị sinh tiếu mỗi nhiệm kỳ đều có danh xưng riêng, sau Mộ Cẩu là Thi Cẩu, sau Dạ Dương là Vân Dương, sau Linh Thỏ là Kiểu Thỏ… Bệnh Hổ đã là danh xưng của Phùng Văn Chính nhiệm kỳ trước, không biết danh xưng hiện giờ của đại nhân là gì?
Lần này, hắn nhìn rõ khóe mắt của Trần Tích, nếp nhăn quanh mắt là thứ không thể lừa người, vị Bệnh Hổ này quả thực là một thiếu niên, nhưng Nội tướng sao có thể bổ nhiệm một thiếu niên làm Thượng Tam Vị sinh tiếu?