Mùng bảy tháng chín, cách Tết Trùng Cửu hai ngày.
Trời chưa sáng, Trần Tích mở mắt ngẫm nghĩ về chuyện hôm qua. Hắn không hiểu tại sao Bạch Lý lại đến miếu Thành Hoàng, cũng không rõ trong miếu đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết Bạch Lý bước ra khỏi miếu Thành Hoàng cứ như biến thành một người khác.
Bỗng Trần Tích nghe thấy tiếng chuông đồng lớn vang lên từ đằng xa.
Hòa cùng tiếng chuông đồng là tiếng tụng kinh Phạn của mấy chục vị tăng nhân, khiến người ta như chìm vào cõi mộng, tựa như Phật quốc giáng trần.
Trần Tích nghi hoặc thức dậy, mặc xong quần áo rồi bước ra khỏi khoảnh sân nhỏ.
Hắn đứng ở đầu ngõ Thiêu Tửu nhìn ra ngoài, trong màn sương mỏng phía xa là một đội tăng nhân đang khiêng một pho tượng Phật trang nghiêm, băng qua con phố ven sông Ngọc trong màn đêm mờ sáng.
Tám mươi mốt vị tăng nhân mặc tăng bào màu xám, để trần một nửa bờ vai, khiêng chiếc đài tu di khổng lồ. Bên cạnh đài tu di còn có tăng nhân tay trái cầm chuông đồng, tay phải cầm hương hỏa.
Trần Tích cảm thấy cảnh tượng này sao mà quen thuộc… Khi hắn mới đến triều Ninh, cũng vào đêm trước Tết Trùng Cửu, trước cửa y quán Thái Bình ở phố An Tây cũng từng có đoàn Bồ Tát tuần du Lạc Dương.
Lúc đó hắn vẫn chưa quen biết quận chúa và Thế tử, cũng chưa từng có ai khâu sáu hạt dưa vàng vào vạt áo cho hắn. Lúc đó Vân Dương, Kiểu Thỏ đang muốn giết hắn, mạng sống như chỉ mành treo chuông. Lúc đó Lưu Khúc Tinh vẫn còn ganh đua y thuật với hắn, Xa Đăng Khoa vẫn đang yêu thầm Xuân Hoa.
Hóa ra, mình đến triều Ninh đã tròn một năm rồi.
Từ phía sau Trần Tích vang lên tiếng bước chân.
Hắn quay đầu nhìn lại, bất ngờ thấy Bạch Lý đã thay bộ đạo bào bằng một thân y phục trắng tinh khôi, ngay cả mặt dây chuyền ngọc bích đỏ trên cổ áo cũng còn đó.
Lúc này, đoàn tuần du đi ngang qua bên ngoài ngõ Thiêu Tửu, tăng nhân mở đường gõ hai tay vào nhau, hương hỏa và chuông đồng va chạm tạo ra những tia lửa rực rỡ cùng âm thanh lanh lảnh, tiếng chuông vang vọng không dứt, những tia lửa bay vút lên tận trời.
Tám mươi mốt vị tăng nhân rũ mắt tụng niệm: “…thị chư pháp không tướng, bất sinh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm, thị cố không trung vô sắc, vô thụ tưởng hành thức…”
Trong tiếng tụng kinh hùng tráng, Trần Tích nhất thời có chút hoảng hốt, dường như tiếng tụng kinh đưa hắn trở về quá khứ, lại nhìn thấy thiếu nữ ngồi vắt vẻo trên tường rào năm nào.
Bạch Lý bước tới gần, đưa tay quơ quơ trước mặt hắn: Sao vậy, không nhận ra muội nữa à?
Trần Tích định thần lại, mỉm cười nói: Muội vẫn hợp mặc bộ này hơn, đạo bào trông quá nhạt nhòa.
Bạch Lý cúi đầu nhìn ngắm mình, rồi xoay một vòng trước mặt Trần Tích: Tiểu Mãn trước nay chưa từng gặp muội, nhưng bộ quần áo em ấy chuẩn bị lại giống y hệt lúc trước, kích cỡ cũng vừa vặn… là huynh dặn dò em ấy sao?
Trần Tích im lặng một lát, bèn chuyển chủ đề: Hôm nay vẫn đi Thiên Kiều chứ?
Bạch Lý kéo cổ tay hắn bước ra ngoài: Đúng vậy, đi Thiên Kiều, xem hôm nay có biểu diễn bịt mắt phóng dao không.
Trần Tích mặc cho Bạch Lý kéo mình đi về hướng Nam, không hề hỏi nàng tại sao lại muốn đi lại con đường ngày hôm qua.
Đại lộ cổng Chính Dương hôm nay đặc biệt náo nhiệt.
Những gánh hàng rong bán thù du xếp sát cạnh nhau, những chùm quả thù du đỏ au xâu thành chuỗi, cắm trên những bó rơm. Có người mua, liền giắt vào vạt áo cầu lấy điều may mắn.
Lệnh cấm rượu cũng đã được gỡ bỏ.
Dưới mái hiên lợp ngói xám, quán bán rượu hoa cúc đông nghịt người. Một ông lão tay cầm gáo lớn, múc loại rượu màu vàng nhạt từ trong chum ra, rót đầy hồ lô rượu cho khách. Hương rượu bay xa, khiến người qua đường cứ hít hà không ngừng.
Khu vực quanh Thiên Kiều càng náo nhiệt hơn, Tết Trùng Cửu sắp đến, đâu đâu cũng là người dân đi chợ phiên, đông đúc chen chúc.