Đầu tiên chúc mọi người năm mới vui vẻ, chúc các vị phụ mẫu cơm áo, độc giả lão gia thân thể khỏe mạnh, cả nhà hạnh phúc.
Tiếp theo là ta vốn định trước Tết sẽ viết xong quyển thứ tám, nhưng việc vặt trước Tết thực sự quá nhiều, cần phải đi chúc Tết các loại, nhà ta đến giờ vẫn chưa sắm sửa đồ Tết. Cho nên cần phải xin nghỉ một chút, đợi mùng 3 Tết sẽ khôi phục cập nhật.
Ta cũng biết gần đây cốt truyện có tranh cãi, lúc bắt đầu viết Thanh Sơn, khi trò chuyện với các bạn tác giả về câu chuyện này ta đã biết, câu chuyện theo lối “dục dương tiên ức” (muốn vút cao thì trước tiên phải dồn nén) chắc chắn sẽ chịu nhiều tranh cãi trước khi kết quả xuất hiện, đây cũng là chuyện không còn cách nào khác. Tuy nhiên, những tranh cãi này sẽ có một sự kết thúc ở cuối quyển thứ tám, tất nhiên, giai đoạn sau cũng sẽ xuất hiện những tranh cãi của giai đoạn sau, trong quá trình đăng dài kỳ thì điều này là không thể tránh khỏi.
Nhân cơ hội này, cũng trò chuyện một chút về những tranh cãi của mọi người gần đây.
Tranh cãi thứ nhất: Thấy rất nhiều bạn đọc nói, cuốn sách này được viết để làm kịch bản, để bán bản quyền. Trước kia kỳ thực không muốn tranh biện lắm, dù sao tranh biện vĩnh viễn không phân được đúng sai, ta đã từng chịu thiệt thòi trong chuyện này rồi. Sau này ngẫm lại, có thể trò chuyện sâu hơn về chủ đề này, cũng khá thú vị.
Đầu tiên trả lời câu hỏi của các bạn đọc: Cũng đúng, mà cũng không đúng.
Tại sao nói cũng đúng? Bởi vì khi viết Thanh Sơn quả thực đã dùng một số phương thức viết kịch bản.
Ta từng xem phỏng vấn của một tác giả thành công, hắn nói, bởi vì hắn từng làm biên kịch, cho nên khi hắn viết tiểu thuyết đã theo bản năng sử dụng tư duy của biên kịch để cấu tứ câu chuyện, ví dụ như câu chuyện xảy ra ở bối cảnh quay phim nào, hoàn thành sự điều độ ra sao, nhân vật xoay chuyển di dời như thế nào… Phim nhựa rất quý giá, nhân vật không thể nói lời vô nghĩa, ngôn ngữ phải tinh luyện.
Ta chắc chắn không viết tốt bằng hắn, cho nên chỉ là đang học tập phương thức sáng tác này.
Viết như vậy kỳ thực rất tốn sức, phải thiết kế từng bối cảnh một trong đầu, ví dụ như lúc Trương Hạ xông vào Bạch Hổ Tiết Đường, ta phải tưởng tượng nàng đứng trên bậc đá, dưới lồng đèn, phía trước là soái phủ Tiết độ sứ Tây Kinh Đạo tối om, sau lưng là đám võ hầu đen kịt, trái phải là những giáp sĩ cầm kích khôi ngô. Nàng đứng đó cũng có nỗi sợ hãi, nhưng nàng phải khiến tất cả mọi người tin rằng nàng chính là sứ giả Thượng Kinh, cũng phải tạo đủ áp lực tâm lý cho Khương Hiển Tông, cho nên nàng phải diễn, nàng phải ung dung không vội.
Sau đó ta ở trong đầu đi theo góc nhìn của nàng bước vào soái phủ, nhìn thấy phong cách kiến trúc khác biệt hoàn toàn với Ninh triều, không còn là đỉnh Ngũ điện với một bờ nóc chính, bốn bờ nóc rủ, mà là đỉnh Xương Sơn với một bờ nóc chính, bốn bờ nóc rủ, bốn bờ nóc chéo, càng mang cảm giác áp bách hơn. Màu sắc cũng không còn là cảnh tượng diễm lệ của Ninh triều, mà đơn điệu hơn cũng tiêu điều hơn.
Ta theo nàng xông vào Bạch Hổ Tiết Đường, đứng trước mặt sứ giả Nguyên Tương cao hơn nàng nửa cái đầu, giữ vững khí thế của nàng, dẫn kinh cứ điển để bảo vệ thân phận sứ giả Thượng Kinh của mình, ép sứ giả Nguyên Tương phải nhượng bộ vì nàng. Bởi vì Trần Tích muốn bảo vệ sứ giả sống sót, cho nên nàng bắt buộc phải thuyết phục Khương Hiển Tông đứng về phía hoàng quyền Cảnh triều. Nếu nàng không thể áp đảo sứ giả Nguyên Tương, ở một mức độ nào đó sẽ khiến Khương Hiển Tông cho rằng hoàng quyền trước mặt Nguyên Tương cũng trở nên yếu nhược, thay đổi quyết định của Khương Hiển Tông.