Rời khỏi Tiền phủ, Trần Tích cưỡi ngựa hướng về phía bắc, phủ Thành Quốc Công có phần tĩnh mịch hơn Tiền phủ.
Phường Phát Tường, nơi này đa phần là dinh thự của các huân quý thế tập được phong từ xưa, cổng phủ đa số đều rộng rãi, nhưng không ít móng vuốt của sư tử đá trước cửa phủ đã bị mài mòn đến tròn trịa, cửa sơn đỏ cũng đã nhạt màu đi nhiều.
Trần Tích ghì ngựa dừng trước phủ Thành Quốc Công, lặng lẽ quan sát.
Hai con sư tử đá trước cửa công phủ, một con bị sứt mất nửa tai, con còn lại có một vết nứt dài nơi đế đá. Trên xà cửa, tấm biển “Thành Quốc Công Phủ” bốn chữ là ngự bút của Thái Tổ, lớp sơn vàng bong tróc loang lổ, để lộ ra màu nguyên bản của gỗ ô mộc bên dưới.
Trước cửa không có hào nô canh giữ, chỉ có một lão môn phu tóc hoa râm ngồi trên ghế đẩu nhỏ đang ngủ gà ngủ gật, nghe thấy tiếng móng ngựa mới chậm chạp ngẩng đầu lên.
Chưa đợi Trần Tích tiến lại gần, lão môn phu đã thong thả đứng dậy, cúi người chắp tay với hắn: Vị này chắc hẳn là Trần đại nhân rồi, Quốc công gia đã chờ đợi từ lâu, mời đi theo lão phu.
Nói xong, lão môn phu tập tễnh đẩy cánh cửa sơn đỏ ra, gỗ mục và các chi tiết đồng trên cửa phát ra những âm thanh kẽo kẹt như quá tải.
Trần Tích không xuống ngựa, mà thúc ngựa đạp lên bậc đá, bước vào phủ Quốc công, móng sắt đóng vào chân ngựa nện trên bậc đá phát ra những tiếng vang giòn giã.
Ngựa giẫm phủ Quốc công.
Lão môn phu quay đầu thấy hắn mang vẻ khiêu khích nhưng cũng không giận, trái lại còn tán thưởng nói: Trong phủ có thư tịch ghi chép lại, hồi triều Đại Ninh ta mới khai quốc, lão Quốc công gia cũng là người áo gấm cưỡi ngựa oai phong như thế này. Nói ra cũng khéo, trong phủ còn lưu giữ bức họa của lão Quốc công gia đấy, cũng là bộ bổ phục Kỳ Lân… Thật may mắn, triều Đại Ninh ta vậy mà vẫn còn giữ được vài phần phong cốt.
Trần Tích trong lòng khẽ động, phủ Quốc công này dường như không giống như những gì bên ngoài đồn đại.
Lão môn phu tập tễnh đi phía trước, Trần Tích cưỡi ngựa theo sau.
Băng qua tiền sảnh, không gian bỗng chốc mở rộng.
Quy chế của phủ Thành Quốc Công là do Thái Tổ đích thân ấn định, với năm gian sân viện, sảnh đường uy nghiêm.
Nhưng nhìn kỹ lại, những họa tiết vẽ màu trên các cột hành lang đã phai sắc, những viên ngói lưu ly trên mái hiên cũng đã khuyết mất vài mảnh. Đi qua bức bình phong bằng đá, trên đó khắc bốn chữ “Trung cần báo quốc”, nét chữ gân guốc mạnh mẽ nhưng các góc cạnh đã bị mưa gió bào mòn đến mờ nhạt.
Còn chưa vòng qua bức bình phong, Trần Tích đã nghe thấy bên trong truyền tới tiếng mây tre xé gió, cùng với những tiếng rên rỉ trầm đục.
Hắn thúc ngựa vòng qua bình phong, chỉ thấy một người đàn ông trung niên đang quay lưng về phía cửa, tay cầm một sợi mây to bằng hai ngón tay, đang quất từng phát một vào lưng người đang quỳ dưới đất.
Người đàn ông đang quỳ mặc bộ cẩm y bị đánh đến rách bươm, mỗi phát roi mây giáng xuống, sống lưng gã lại run lên một cái nhưng không dám kêu đau.
Lão môn phu từ xa nhắc nhở: Quốc công gia, Trần đại nhân tới rồi.
Vị Thành Quốc Công đang cầm roi mây quất thêm hơn mười phát nữa vào người gã mặc cẩm y mới dừng tay, thở dốc quăng sợi mây xuống đất, quay người nhìn về phía Trần Tích.
Thành Quốc Công mặt chữ điền, lông mày thưa, sống mũi thẳng, dáng người hơi gầy, ông ta mặc một bộ đạo bào màu đen xám đã cũ, ngang hông thắt một sợi dây lưng bằng da đã giặt đến bạc màu.
Người này trông không giống một vị Thành Quốc Công, mà giống một thầy đồ dạy học hơn.
Trong lúc Trần Tích quan sát Thành Quốc Công, Thành Quốc Công cũng đang quan sát hắn.
Thành Quốc Công thấy hắn cưỡi ngựa đi vào cũng không hề giận dữ, chỉ cảm thán: Trần đại nhân trẻ hơn so với tôi tưởng tượng, đúng là đã sống thành dáng vẻ mà tôi hằng mong muốn. Năm đó nếu tôi cũng sống theo cách này thì nay đã không phải lãng phí thời gian rồi… Gia môn bất hạnh, để Trần đại nhân chê cười rồi.
Trần Tích không có ý định xuống ngựa, ánh mắt hắn lướt qua người đàn ông mặc cẩm y đang quỳ dưới đất, rồi nhìn sang Thành Quốc Công: Quốc công gia làm vậy là ý gì?
Thành Quốc Công mỉm cười: Đứa em trai này của tôi ở bên ngoài ăn nói xằng bậy mang họa về cho phủ Quốc công, đương nhiên là phải dạy dỗ rồi.
Trần Tích nắm chặt dây cương, thản nhiên hỏi: Họa từ đâu tới?
Thành Quốc Công đáp: Đời người có bốn cái họa: tham mà không dừng, ngông cuồng vô sợ, cố chấp mà không phá, trong đó còn có cái họa từ miệng mà ra, có thể xếp hàng đầu.