Trần Tích đứng một mình trong bóng tối bên ngoài Thái Dịch Trì, nhìn xa xa về phía Kỳ Bàn Nhai nơi ánh đèn sáng trưng.
Hắn lấy mạng mình ra đánh cược, không tiếc lấy bản thân làm mồi nhử tiến về Xương Bình, cố gắng dùng Ly Dương công chúa và Nguyên Thành để câu ra Tư Tào Đinh.
Hắn lại nhẫn nhịn mưu tính nhiều ngày, thậm chí còn vì Quân Tình Ty mà làm ra một tờ báo, cũng chỉ là muốn câu ra Tư Tào Đinh.
Hôm nay hắn lại mạo hiểm bị Nội Tướng trách phạt, dùng Thần Cung Giám đề đốc giả làm Tư Tào Đinh, chỉ để cứu lấy một người.
Nhưng vẫn thất bại.
Trần Tích ngồi trở lại xe, khẽ giật dây cương cho xe ra phía ngoại thành.
Chỉ còn ba canh giờ, nhưng hắn không còn vội vã hấp tấp chạy đua với thời gian nữa, mà để cho ngựa chậm rãi bước đi. Dành cả tháng trời còn chưa thành công, ba canh giờ còn lại có thể làm được gì chứ?
Xe ngựa chạy vào Bát Đại Hồ Đồng, cuối cùng dừng lại ở cửa sau Mai Hoa Độ.
Tên thủ môn Bả Côn tiếp lấy dây cương từ tay hắn: “Đông gia, Bào Ca đang ở Mai Nhị Lầu.”
Trần Tích ừ một tiếng rồi đi vào, Bả Côn vén màn xe lên nhìn một cái, suýt nữa hồn bay phách lạc: trong xe có ba thi thể mặt mũi thâm đen nằm bên trong, Thần Cung Giám đề đốc chết không nhắm mắt.
Trần Tích nghe thấy động tĩnh quay đầu lại: “Xin lỗi, quên nói với ngươi rồi… Trước hết tìm chỗ để đó đã, để ta nghĩ xem xử lý thế nào rồi hãy nói.”
Bả Côn vội vàng bắt quyết: “Vâng.”
Trần Tích men theo con đường nhỏ đến dưới Mai Nhị Lầu, các tiên sinh kế toán đã nghỉ ngơi rồi, chỉ còn lại từng tấm thẻ bài treo trên tường. Hắn bước lên từng bậc thang, đến tầng cao nhất thì thấy Bào Ca đang dựa vào lan can, thong thả rít ống điếu.
Trong đêm thổi đến một cơn gió ấm mùa hạ, thổi chiếc áo vải đen khoác trên vai Bào Ca lay động.
Trên bàn đặt một vò rượu uống còn một nửa, Trần Tích nhấc vò rượu tiến về phía Bào Ca.
Bào Ca nhìn ánh đèn muôn nhà trong Bát Đại Hồ Đồng, không quay đầu nói: “Chắc là gặp chuyện khó rồi, bước chân còn chậm hơn mọi ngày.”
Trần Tích cười cười: “Không có gì, chỉ là mưu tính cả tháng trời mà chuyện vẫn không thành, rốt cuộc cũng có chút cảm giác thất bại.”
Bào Ca rít một hơi thuốc, nhả ra làn khói trắng xám, trong gió đêm phiêu tán.
Hắn thong thả nói: “Trước đây đại ca dẫn tôi vào nghề dạy rằng, mọi người luôn phóng đại những khó khăn trước mắt, hồi còn đi học phạm chút sai lầm nhỏ bị gọi phụ huynh đã cảm thấy trời sập rồi, hồi đi làm nói sai một câu liền suy nghĩ lung tung cả nửa ngày, nhưng nhiều cái trước đây cảm thấy tuyệt đối không vượt qua nổi, giờ nhìn lại, kỳ thực căn bản chẳng là gì cả.”
Bào Ca quay đầu nhìn hắn: “Đừng tự kéo căng mình quá, mệt thì dừng lại một chút, thua thì ngủ một giấc, chỉ cần người chưa chết, nhất định còn có cơ hội chuyển biến.”
Trần Tích đến bên lan can đứng song song với Bào Ca, thở dài một hơi trọc khí: “Ừ.”
Bào Ca nhìn gương mặt bên cạnh hắn, bỗng cười phá lên.
Trần Tích không hiểu: “Bào Ca cười gì vậy?”