Giờ Hợi, kinh thành chìm vào tĩnh lặng, dường như cùng với sự rời đi của nghi trượng, mọi ồn ào náo nhiệt cũng bị mang đi theo.
Một đội nhân mã từ Thái Dịch Trì phóng như bay ra ngoài, dừng lại trước cổng Hội Đồng Quán ở phố Đông Giang Mễ. Hội Đồng Quán đã tắt hết đèn, dường như từ lâu người đã đi khỏi, lầu trống không.
Người cầm đầu lật mình xuống ngựa, bước những bước dài vào trong quán: “Điện hạ có thể ra rồi.”
Trên cầu thang vang lên tiếng bước chân. Ly Dương công chúa từ trong bóng tối bước xuống cầu thang, nàng mặc một bộ y phục nam tử, nhìn Bạch Long dưới chân cầu thang mà mỉm cười: “Không ngờ lại là đại nhân Bạch Long thân chinh tiễn bổn cung rời đi, thật là vinh hạnh chí cực.”
Bạch Long hai tay khoanh trong tay áo, thản nhiên nói: “Điện hạ kim chi chi thể, đương nhiên phải long trọng một chút. Người khác đến tiễn, bản tọa không yên tâm.”
Ly Dương công chúa hỏi: “Bây giờ đã an toàn chưa?”
Bạch Long bình tĩnh đáp: “Trần Tích đã giúp điện hạ dẫn hết mọi ánh mắt đi rồi, tự nhiên an toàn ổn thỏa hơn nhiều.”
Ly Dương công chúa bỗng hỏi: “Hắn… sẽ không có chuyện gì chứ?”
Bạch Long ngẩng đầu nhìn kỹ Ly Dương công chúa: “Điện hạ đang lo lắng cho Trần Tích?”
Ly Dương công chúa chân thành nói: “Chẳng lẽ đại nhân Bạch Long cho rằng bổn cung là người sắt đá vô tình? Không có Trần đại nhân, bổn cung sớm đã chết ngoài quan ải rồi. Có người từng cứu mạng bổn cung, trong lòng bổn cung sao có thể không ghi nhớ chút ân tình nào?”
Bạch Long tùy ý nói: “Vậy chi bằng điện hạ lưu lại thêm vài ngày nữa, giúp Trần Tích thu hút sát cơ quay về?”
Ly Dương công chúa khẽ cười: “Vậy chẳng phí hoài tâm huyết của Trần đại nhân rồi sao? Vẫn là đi tối nay thôi… Nguyên Thành ở nơi nào?”
Bạch Long quay người ra khỏi Hội Đồng Quán: “Đến nơi thì biết.”
Ly Dương công chúa bước ra khỏi Hội Đồng Quán, chỉ thấy hơn trăm mật điệp đứng bên ngựa, miệng ngựa ngậm gậy gỗ, móng ngựa quấn vải bông dày.
Trong đội ngũ, Kiểu Thố, Vân Dương, Huyền Xà, Bảo Hầu đều ở cả. Lần này Ly Dương công chúa thực sự có chút lo lắng, nàng cau mày nhìn Bạch Long: “Đại nhân Bạch Long, mật điệp quả nhiên không lưu lại một tay hậu chiêu nào bên cạnh Trần Tích sao? Người giả trang ta lại là ai?”
Bạch Long lật mình lên ngựa, nhẹ nhàng nói: “Điện hạ và Nguyên Thành bình yên rời đi mới là trọng yếu nhất, tự nhiên phải để toàn bộ nhân thủ ở bên các ngươi.”
Ly Dương công chúa nghiêm trọng nói: “Hắn cũng coi như là công thần của triều đình các ngươi, lẽ nào các ngươi không để tâm chút nào đến sống chết của hắn?”
Huyền Xà toàn thân khoác trong áo choàng đen, chậm rãi nói: “Điện hạ, hắn là người nhà họ Trần, chúng ta là hoạn đảng, không cần chúng ta lo lắng sống chết của hắn. Hắn sống hay chết cũng không liên quan gì đến chúng ta. Hơn nữa, người muốn hãm hại hắn là thái tử, không phải chúng ta.”
Bạch Long ngồi trên lưng ngựa, nhìn xuống Ly Dương công chúa từ trên cao: “Điện hạ rốt cuộc đi hay không đi?”
Ly Dương công chúa cắn răng, cũng lật mình lên ngựa: “Đi.”