Khương Hiển Thăng trúng tên vào đùi, chỉ mười mấy hơi thở sau, mồ hôi đã ướt đẫm tóc, vô lực dựa vào người lính giáp.
Ly Dương công chúa, vừa rồi còn giả vờ lấy sắc dụ người, bây giờ để mặc máu nhuộm đỏ vớ lụa, thấm ướt cả hài thêu, nhưng vẫn luôn ngẩng cao đầu đứng thẳng: “Ngươi làm sao đoán được những người này là tới cứu bản cung?”
Trong rừng núi yên tĩnh, những tinh binh vây hãm họ ném chuột sợ vỡ bình, chỉ chờ Ly Dương công chúa khuyên hàng.
Trần Tích thong thả nói: “Điện hạ là người tiếc mạng, gặp ám sát không chạy về phía sau lưng lính giáp, ngược lại chạy vào rừng núi, đã đủ kỳ quặc rồi. Điện hạ cho Khương Khuyết, Khương Quả đi chỗ khác, cũng chính là vì thời khắc này.”
Ly Dương công chúa đau đến môi run rẩy, nhưng nụ cười không giảm: “Xem thường ngươi rồi, ngươi quả nhiên không phải là một hộ nộp lương thường thường. Ngươi là người của ai? Chắc chắn không phải người của Nguyên Tương, Lục Cẩn, không thì bản cung đã chết rồi.”
“Người của Quán Quân Hầu? Có thể lắm.”
“Người của Khương Hiển Tông? Cũng có thể.”
Trần Tích không động sắc nói: “Điện hạ không cần phải quản tôi là người của ai, chỉ cần biết sinh tử của điện hạ do tôi quyết định.”
Ly Dương công chúa tò mò hỏi: “Đã không muốn chức quan, vậy cho ngươi vàng có được không?”
Trần Tích bình tĩnh đáp: “Không cần.”
Ly Dương công chúa cảm nhận sự lạnh lẽo của cây trâm cài tóc bên cạnh cổ: “Chu Sảnh, ngươi có biết đây là cơ hội ngàn năm khó gặp của kẻ phàm phu tục tử hay không, đánh cược sai chết không có đất chôn, đánh cược đúng bái tướng phong hầu, trên đời này không còn công lao nào lớn hơn công ‘tòng long’ nữa đâu.”
Trần Tích bình tĩnh nói: “Điện hạ chi bằng bảo họ rút lui trước đi?”
Vừa nói, hắn vừa đâm cây trâm vào cổ Ly Dương công chúa.
Đây là binh khí sát nhân của Hồng Tổ Nhị, sắc bén vô cùng. Cây trâm tránh mạch máu đâm vào da thịt nửa thốn, máu chảy từng giọt theo thân trâm tuôn ra.
Ly Dương công chúa nhíu mày, khẽ nói: “Cái này cũng không muốn, cái kia cũng không muốn, bản cung ngược lại có chút không hiểu ngươi rồi, rốt cuộc ngươi muốn cái gì?”
Trần Tích trả lời: “Tôi muốn tất cả bọn họ rút lui.”
Ly Dương công chúa im lặng giây lát, cao giọng nói: “Lui hai mươi bước.”
Trong rừng núi vang lên tiếng bước chân, những cung thủ kia quả nhiên thật sự bước ra từ sau cây, mỗi người lùi về phía sau hai mươi bước.
Trần Tích kéo Ly Dương công chúa tới chỗ ẩn thân của Hồng Tổ Nhị, nhét nàng vào tay Hồng Tổ Nhị: “Khống chế nàng ta, ra sai sót thì chúng ta cùng chết.”
Hồng Tổ Nhị nhìn sâu vào Trần Tích: “Ngươi tin ta?”
Trần Tích quay người đi về phía chỗ ẩn thân của Khương Hiển Thăng: “Không tin ngươi thì còn tin ai? Lúc này ngươi và tôi phải cùng tiến cùng lùi. Ta biết ngươi không sợ chết, nhưng ta cũng biết ngươi sợ chết không đáng.”
Trần Tích tới trước mặt Khương Hiển Thăng, liếc nhìn vết thương.
Không làm tổn thương động mạch lớn, chết không nổi.
Khương Hiển Thăng run rẩy nói: “Cứu lão phu, hứa cho ngươi vàng ngàn lượng…”