Trong sân viên, Bạch Long ngồi thản nhiên tự tại, trước mặt bày bộ đồ trà, ấm trà bạc đặt trên lò than nhỏ bằng đất đỏ đun từ từ, cứ như đang vây quanh lò trà trò chuyện cùng vài ba người bạn.
Bảo Hầu đội mặt nạ khỉ gỗ, ngồi xếp bằng trên mặt đất bên cạnh, chuyên tâm chăm chú buộc diều, trông có phần gượng gạo.
Nhưng Lục thị không thấy gượng gạo chút nào.
Danh hiệu Thập Nhị Chi Tượng của Mật Điệp Ty, tựa như mười hai ngọn núi cao lớn, chỉ riêng cái bóng mà những ngọn núi ấy đổ xuống, cũng đủ để khiến cả giang hồ nghẹt thở.
Bị Dương, Thỏ hai người nhắm đến, ngay cả ngủ cũng không dám nhắm mắt; lọt vào tay Mộng Kê, tất cả bí mật đều sẽ bị moi ra sạch sẽ; Bảo Hầu đoạt diện mục người khác, thất thường khó lường; lên danh sách Huyền Xà, trốn tới chân trời góc bể rồi cũng bị bắt về Chiêu Ngục…
Nhưng tất cả những người này cộng lại, cũng không sánh bằng hai chữ.
Bạch Long.
Lúc này, tách trà trên bàn đá bốc hơi nghi ngút, hương trà bay tới dưới mái ngói xám lượn lờ không tan.
Bạch Long vẫn giữ động tác đẩy tách trà, Lục thị cũng vẫn giữ tư thế vừa nhảy ra khỏi đường hầm, Bảo Hầu quay đầu nhìn hai người, suýt chút nữa tưởng thế giới này ngừng lại rồi.
Giọng nói the thé dưới mặt nạ khỉ gỗ: “Người đàn bà này là ai, trong ảnh đồ giang hồ ở Giải Phiền Lâu không có nàng, ta chắc chắn.”
Một giọng khàn khàn nói: “Đừng quan tâm nàng, mau chóng buộc cho xong con diều giấy kia, không thì thằng nhóc kia lại khóc nhè đấy, nó khóc khiến ta đau cả óc.”
Một giọng the thé oán trách: “Chẳng phải cũng là óc của ta sao?”
“Cũng là của ta!”
Dưới tấm mặt nạ khỉ gỗ kia như ẩn chứa mấy con tinh quái ồn ào, chỉ cần vén tấm mặt nạ ấy lên, liền sẽ thả hết chúng ra gây loạn nhân gian.
Nghe thấy tiếng ồn ào đó, Bạch Long tùy ý nói: “Được rồi.”
Âm thanh dưới mặt nạ khỉ gỗ đồng loạt biến mất, chỉ còn lại Bảo Hầu ngoan ngoãn buộc diều.
Lục thị không nói gì, vẫn giữ tư thế sẵn sàng xuất thủ.
Bạch Long không để ý đến sự cảnh giác của nàng, cũng chẳng có chút vẻ đề phòng nào: “Mời người bạn trong đường hầm ra đây đi? Dù sao cũng không thể lùi về được rồi.”
Lục thị suy nghĩ một lát, tránh ra khỏi đường hầm, để Hồ Tam Gia xách Thập Tam nhảy ra khỏi địa đạo.
Bạch Long chỉ vào chiếc bàn đối diện, lịch sự nói: “Mời ngồi, uống trà.”
Hồ Tam Gia nhìn về phía Lục thị, Lục thị trầm mặc hai nhịp thở, thực sự ngồi xuống đối diện: “Bạch Long đại nhân thật nhã hứng, ngoài kia giết chóc long trời lở đất rồi, còn có tâm tư trốn ở đây uống trà.”
Bạch Long chỉ vào hai tách trà trên bàn trêu đùa: “Cần bản tọa thử độc không?”
Lục thị nhấc tách trà lên đưa sát miệng uống cạn một hơi: “Không cần, giang hồ tuy đồn Bạch Long độc ác tàn nhẫn, nhưng còn chưa nghe nói Bạch Long từng hạ độc cho ai, bởi vì Bạch Long giết người, không cần hạ độc.”
Bạch Long tán thưởng: “Hảo phách lực, bản tọa còn lo lãng phí thứ Long Tỉnh trước mưa thượng hạng này. Ít lời vòng vo, bản tọa hôm nay đặc ý tới đây, chỉ muốn hỏi hai vị vài câu.”
Lục thị đặt tách trà xuống: “Bạch Long đại nhân muốn hỏi gì?”
Bạch Long nhấc ấm trà lên, lại châm cho Lục thị nửa tách: “Câu hỏi thứ nhất, bản tọa muốn hỏi hai vị vì sao phải giúp Trần Tích? Câu hỏi này rất quan trọng, trả lời không đúng, hai vị hôm nay có thể sẽ chết ở đây.”