Trong đêm khuya, từ ngõ Bách Thuận vọng ra tiếng hát mềm mại, ấm áp của ca nữ, tiếng tì bà lay động những chiếc đèn lồng hoa mai đỏ ở Mai Hoa Độ.
Trong đình Mai Hoa, chỉ còn lại Trần Tích và Bào Ca.
Bào Ca cúi đầu, nhồi thêm một ít thuốc lá vào điếu, thong thả cảm thán: “Từ khi tới đây, hút thuốc cũng chẳng thấy đã, mùi thuốc lá cũng không đúng, hút một hơi như có dao đâm vào phổi.”
Trần Tích không nói gì, hắn biết lúc này Bào Ca không cần hồi đáp.
Vừa nhồi thuốc, Bào Ca vừa buông lời tâm sự: “Thứ tôi chịu không nổi nhất chính là cái nhà xí ở đây, mùi hôi xông thẳng lên đỉnh đầu, xong xuôi còn phải dùng mảnh tre mà cạo. Muốn tắm nước nóng cũng phiền phức, phải đun hai nồi nước to, rồi vất vả pha thêm nước lạnh, chuẩn bị xong một thùng nước tắm thì gà sắp gáy rồi. Rượu ở đây cũng dở, uống nhiều thì nhức đầu, uống ít lại chẳng quên được gì.”
Nhiều người ghét nơi mình sinh ra, có lẽ là ghét vài thói xấu ở đó, có lẽ là ghét những mối thân tình không ấm áp, lại có lẽ là ghét một ai đó.
Nhưng khi nơi ấy trở thành “cố hương”, tất cả mọi người đều bắt đầu nhớ về mọi thứ từng quen thuộc.
Bào Ca rút từ trong ngực ra một que diêm, nhẹ nhàng thổi mấy cái, tàn lửa trên que diêm lập lòe trong đêm tối.
Hắn đưa que diêm áp vào điếu thuốc, hít một hơi mạnh, từ từ nhả khói: “Tới đây rồi, lúc nào cũng cảm thấy mỗi ngày dài ra, thời gian nhiều đến mức không biết dùng vào việc gì. Trước đây ít khi ngắm hoàng hôn, cứ nghĩ trời tối rất nhanh, mấy ngày nay tôi ngồi thẫn thờ ở tầng ba lầu gác Mai Hoa Độ, bỗng nhiên phát hiện, hóa ra mặt trời lặn chậm đến thế.”
Bào Ca trầm mặc hồi lâu.
Như đã chuẩn bị sẵn tâm thế, hắn hít một hơi thuốc mạnh, rồi ngẩng đầu thổi làn khói xanh lên không trung, nó lượn lờ dưới mái đình Mai Hoa, chẳng tan: “Nhân sinh thiên địa gian, hốt như viễn hành khách, câu thơ này là do cậu nghĩ ra phải không?”
Bào Ca lại hỏi: “Túy lý thiêu đăng khán kiếm, mộng hồi xuy giác liên doanh, cũng là cậu viết phải không?”
Trần Tích lại ừ một tiếng.
Bào Ca hỏi tiếp: “Xi măng cũng là cậu nghĩ ra? Dạo này nhiều ngôi nhà mới xây ở kinh thành đều dùng xi măng.”
Trần Tích gật đầu: “Đúng.”
Bào Ca cảm thán: “Hồi nhỏ bố tôi dạy, học giỏi toán lý hóa, đi khắp thiên hạ chẳng sợ, tôi chẳng nghe vào được tí nào, cứ nghĩ lớn lên kiếm tiền dễ như uống nước. Lúc đầu đánh quyền anh chui kiếm được chút tiền, về sau đánh không nổi nữa, theo đại ca học làm hối phiếu nhận trả, làm bảo lãnh đầu tư, làm cầu nối, làm hiệu cầm đồ, mới phát hiện cái gì cũng phải học lại, hóa ra kiếm tiền cũng chẳng đơn giản vậy đâu. Đúng không, Trần Tích?”