Tiền gia một bộ trường sam màu đen, bước đi trong con hẻm nhỏ.
Bên cạnh là gạch xanh ngói xám, trên đầu là đèn lồng treo cao.
Mấy con hẻm này, ông đã đi hai mươi năm, nhắm mắt cũng có thể qua lại tự nhiên.
Nhìn xem hai mươi năm qua, đầu bài của hẻm Yên Chi từ Tiểu Phụng Tiên biến thành Tái Kim Hoa, lại từ Tái Kim Hoa biến thành Tiểu Lê Hoa. Khách làng chơi thích nghe tuồng từ “Định Tây Sơn” đổi thành “Bạch Chu Ký”, lại từ “Bạch Chu Ký” đổi thành “Biện Lương Tứ Mộng” ngày nay.
Người bên cạnh đến rồi đi, chỉ có mấy con hẻm này, hai mươi năm trước thế nào, hai mươi năm sau vẫn thế. Mà thứ ông thích, xưa nay vẫn là vở “Định Tây Sơn” mà hồi mới vào kinh thành, ông đứng ngoài tường gạch chen nghe trọn vẹn.
Tiền gia bước vào hẻm Bách Thuận, không còn những lời lẽ dâm từ diễm ngữ, nhiều thêm vài phần thanh tịnh.
Ông đến Bạch Ngọc Uyển, đối với gã đàn ông đứng trước cửa ôm quyền nói: “Phiền xin thông báo một tiếng, Hòa Ký Tiền Bình, xin đến bái yết Kỳ công.”
Tay trái làm chưởng, năm ngón khép sát duỗi thẳng, đây là “Ngũ Hồ”; tay phải thành quyền, bốn ngón nắm chặt, đây là “Tứ Hải”.
Tiền gia đem hai tay ôm quyền giơ cao hơn trán, đây là lễ số gặp bậc trưởng bối.
Gã đàn ông liếc nhìn ông một cái, ở vùng ngực bụng ôm quyền: “Đợi chút.”
Nói xong, hắn quay người khập khiễng đi vào Bạch Ngọc Uyển.
Một lát sau, gã đàn ông lại ra cửa, khách khí nói: “Tiền gia, Kỳ công mời vào.”
Gã đàn ông dẫn Tiền gia đi vào Bạch Ngọc Uyển, dọc theo con đường quanh co u tịch xuyên qua đình đài lầu các, đợi đến lúc bước qua một cây cầu Hán Bạch Ngọc, chính thấy Kỳ công đang ngồi bên bờ ao cho cá ăn.
Nghe tiếng bước chân, Kỳ công không đứng dậy, chỉ đầu cũng không quay lại tùy miệng hỏi: “Tiểu tử nhà họ Tiền gặp khó khăn rồi sao?”
Tiền gia lại một lần nữa ôm quyền hành lễ: “Dám hỏi Kỳ công, mấy ngày nay nhóm người mã xuất hiện trong kinh thành, có phải là người của Tam Sơn Hội không?”
Kỳ công nhón lên một nhúm trùng đỏ ném vào ao, ánh trăng chiếu xuống cá Koi bơi lội trong nước, hút trùng đỏ vào miệng.
Ông bình tĩnh nói: “Sao lại nghĩ đến Tam Sơn Hội?”
Tiền gia suy nghĩ một chút: “Bọn người mã này là từng thấy qua máu, nghĩ đều đã giết người. Khi đánh nhau tuy không tính ăn ý, nhưng cũng có thể làm được lệnh hành cấm chỉ. Kỳ công là người trong nghề, tự nhiên biết đám đánh thuê Bả Côn quyết không làm được điểm này… nhưng Tam Sơn Hội thì có thể.”
Kỳ công cười cười: “Tam Sơn Hội của ta chỉ là một đám lão binh tàn tốt, không đáng được khen ngợi như vậy. Ta hỏi ngươi, bọn người mã kia trên thân thể có khiếm khuyết gì không?”
Tiền gia đứng sau lưng Kỳ công lắc đầu: “Không có.”
Kỳ công lại nhón chút trùng đỏ ném vào ao: “Biết Tam Sơn Hội của ta vì sao chỉ thu binh lính tàn tật không? Bởi vì chúng ta là hạ cửu lưu, một khi đã bước qua ngưỡng cửa của chúng ta, con cháu đời đời không được khoa cử. Trong luật Đại Ninh viết rõ ràng rành rành, chúng ta đánh lương dân, tội gia một bậc, lương dân đánh chúng ta, tội giảm một bậc. Con gái nhà lương gia nếu như gả cho người như ngươi ta, tông tộc là có thể đem nàng trục xuất khỏi tộc phả.”
Nói đến chỗ này, Kỳ công ngẩng đầu nhìn Tiền Bình: “Cho nên, những tên tàn tốt kia chỉ cần còn một con đường sống, Tam Sơn Hội của ta đều không muốn thu. Năm đó ngươi muốn vào Tam Sơn Hội của ta, ta cũng dùng lý do này từ chối ngươi, có phải không?”
Tiền Bình cúi thấp mí mắt: “Như vậy xem ra, bọn người kia không phải là Tam Sơn Hội, vậy có phải là Tào Bang không? Tôi nghe nói Hàn Đồng lén lút đến kinh thành, đang trốn trong phường Sùng Nam, Tào Bang cũng đột nhiên đi lại dồn dập.”