“Trần Tích, thế đạo không nên như thế này.”
Trần Tích không ngờ, câu nói này lại có thể từ miệng Phùng tiên sinh thốt ra.
Trong đêm tối, hắn quay đầu nhìn về phía văn sĩ áo xanh đứng bên cạnh, hai bên mai tóc của người kia cũng đã điểm chút phong sương. Hắn lại quay đầu nhìn về phía nơi Phùng tiên sinh chỉ tay, nơi đó chỉ có màn đêm dài dằng dặc, ngay cả ánh sao cũng mờ nhạt.
Phùng tiên sinh buông tay xuống, nhìn ra xa, bình thản nói: “Ngươi có cảm thấy thật hoang đường không? Các các lão trong triều coi thường tính mạng biên quân, lẽ nào không sợ biên quân sụp đổ, bản thân họ cũng mất mạng sao?”
Trần Tích khẽ nói: “Bề tôi thực sự không hiểu.”
Phùng tiên sinh khoanh tay sau lưng, bước về phía trước: “Khi ta biết được những chuyện hoang đường đó, ta cũng từng tưởng mình nghe nhầm. Năm Gia Ninh thứ hai mươi hai, biên quân Kế Châu mãi không đợi được lương tiền, thương nhân buôn lương trong thành cũng bị cấm bán lương cho họ. Hai tên bộ tốt biên quân Kế Châu đói không chịu nổi, bèn trộm hai con gà của một chi nhánh nhà họ Tề ở Kế Châu. Hai người này cũng vô dụng, vừa mới giết gà, nhóm lửa đun nước, gà còn chưa kịp vào miệng đã bị gia đinh phủ Tề bắt tại trận… Ngươi có biết kết cục của hai tên bộ tốt biên quân đó không?”
Trần Tích trầm mặc.
Phùng tiên sinh không chút biểu cảm nói: “Nhà họ Tề bắt họ đền mạng cho con gà. Biên quân Kế Châu nghe tin, đêm đó liền làm phản, triều đình phải dùng tới nửa năm mới dẹp yên được loạn, Tổng binh Kế Châu bị tru di tam tộc.”
Trần Tích giật mình, đền mạng cho gà?
Phùng tiên sinh tiếp tục nói: “Ngươi có biết đằng sau sự hoang đường đó là nguyên nhân gì không?”
Trần Tích lắc đầu: “Bề tôi không biết.”
Phùng tiên sinh thong thả giải thích: “Thực ra là vì có người tiến cử Tổng binh Kế Châu điều nhiệm chức Thượng thư Bộ Binh, chặn mất đường quan của một số người.”
Ông lại nói: “Tổng binh biên quân Cố Nguyên Khánh Văn Thao trấn thủ biên cương mười bốn năm, cuối cùng lại lãnh kết cục thông địch phản quốc, xử tử lăng trì, ngươi có biết tại sao không?”
Trần Tích nghe thấy tên Khánh Văn Thao, trong lòng hơi động: “Bề tôi không biết.”
Phùng tiên sinh cười cười: “Chỉ vì tướng quân Văn Thao mở đường thương mại, nuôi dưỡng biên quân, khiến nhiều thương nhân bỏ đường cũ, chuyển sang đi Cố Nguyên. Thế là, buôn lậu ở Đông Doanh, Khải Đông giảm mất hai thành, khiến nhiều người không vui. Thế là có kẻ ngụy tạo ra chứng cớ tướng quân Văn Thao thông địch, đưa ông ta lên pháp trường thu chém.”
Trần Tích dò hỏi: “Những ai không vui?”
Phùng tiên sinh tùy ý giải thích: “Cảng Đông Doanh là của nhà họ Trần, cảng Khải Đông là của nhà họ Từ, ngươi nói là ai không vui? Thú vị là, khi tướng quân Văn Thao gặp nạn, Hồ các lão không nói một lời, đợi sau khi tướng quân Văn Thao chết, nhà họ Hồ lại ra sức giữ bằng được con đường thương mại tây bắc này.”