Mùa đông năm Gia Ninh thứ ba mươi mốt, ngày hai mươi tám tháng Chạp.
Gió lớn bên ngoài Cố Nguyên cuốn đất vàng bay lên trời, rồi lại nhẹ nhàng rơi xuống. Cát bụi rơi xuống người phát ra tiếng xào xạc như mưa.
Trên tường thành Cố Nguyên, có quân sĩ mặc giáp lấy khăn quàng cổ vải xám che kín hầu hết khuôn mặt, dựa vào tường chợp mắt.
Từ xa vọng lại một trận tiếng lạc đà.
Quân sĩ biên phòng kéo khăn quàng xuống một chút, ngẩng mắt nhìn ra ngoài thành. Trên con đường quan đất vàng nhìn không thấy đầu kia, đang có một đoàn lạc đà dài từ xa tới.
Đường sá nơi đây gập ghềnh, ngay cả đường quan cũng lồi lõm. Xe ngựa, xe bò ở đây không đi được, cứ vài chục dặm lại phải thay bánh xe một lần, tất cả thương nhân từ Trung Nguyên tới, đều phải đổi lấy lạc đà, la ở phủ Thái Nguyên mới có thể tiếp tục hành trình.
Quân sĩ nheo mắt nhìn qua, miệng lẩm bẩm nhỏ: “Sắp đến ngày Tết rồi, còn có người tới chốn quỷ tha ma bắt này? Ồ, quan lại chăng?”
Chỉ thấy trong đoàn lạc đà, tiểu tì dắt dây cương đi phía trước, người phía sau thì che kín mít ngồi trên lưng lạc đà.
Nếu là đoàn thương nhân, thương gia chỉ muốn chất đầy hàng hóa trên bướu lạc đà, tuyệt đối không nỡ ngồi lên đó, chỉ có quan lại mới làm vậy.
Không lâu sau, đoàn lạc đà tới dưới thành, quân sĩ tay đặt lên đao eo, cao giọng hô: “Lai giả hà nhân?”
Có tiểu tì tay nắm dây cương, giơ tay bắt chéo, ngẩng đầu hướng lên tường thành cao giọng nói: “Vị quân gia này, lão gia nhà tôi là Thiếu Chiêm Sự Trần Lễ Khâm tòng tứ phẩm phủ Chiêm Sự, phụng mệnh Thái Tử tới đây! Mau mở cửa!”
“Ồ, thì ra là người của Thái Tử,” sắc mặt quân sĩ từ từ trầm xuống, nhẹ nhàng nói một câu: “Đợi đấy, ta đi báo cáo.”
Đoàn lạc đà trong gió cát đợi tới đủ nửa canh giờ, cửa thành mãi không mở. Mặc cho tiểu tì dưới tường thành gọi hô, cũng không ai thèm để ý.
Phía sau đoàn lạc đà, Trương Hạ, Trương Chinh, Trần Tích, Tiểu Mãn dùng khăn quàng cổ màu đỏ che kín miệng mũi, khăn quàng xếp lớp trên cổ, vai, nhưng vẫn không ngăn được gió lạnh.
Trương Hạ ngồi trên yên ngựa, nửa mặt giấu trong khăn quàng, nói nhỏ: “Không ổn lắm, Cố Nguyên nơi biên ải này, làm gì có lý lại khinh nhờn đại thần tứ phẩm triều đình? Huống chi còn là thuộc hạ Đông Cung.”
Trần Tích ừ một tiếng, ngẩng đầu quan sát pháo đài thành trì này. Pháo đài cực cao, ngửa tới mỏi cả cổ, gạch xanh trên tường thành bị gió ăn mòn, không biết đã đứng sừng sững bao nhiêu năm rồi.
Tang thương, hùng tráng, đây là ấn tượng sâu nhất của Trần Tích về trấn quân Cố Nguyên.
Hai bên Cố Nguyên đều là núi non, thành trì này như khảm vào trong khe núi khổng lồ, chặn đường kỵ binh nhà Cảnh nam hạ.
Cót két một tiếng, cửa thành từ từ mở ra.
Hai đội quân sĩ mặc giáp tay cầm kích dài xếp hàng đi ra, âm thầm kẹp đoàn lạc đà ở giữa.
Trần Lễ Khâm mệt mỏi nhìn một cái: “Làm gì thế này?”
Vương Quý giúp hắn dắt dây cương, sốt sắng nói: “Lão gia, tôi đi hỏi một chút?”
“Đi đi.”
Vương Quý tiến lên hỏi: “Các vị tướng quân, các ngài vây kín đoàn lạc đà nhà chúng tôi làm gì? Chúng tôi là gia quyến của Thiếu Chiêm Sự Trần Lễ Khâm đây.”