Không khí mùa đông lạnh thấu xương, Trương Chuyết một thân áo đại khâm màu xanh, từ xa vẫy tay về phía Trần Lễ Khâm, trên mặt mang nụ cười thân thiết của bạn cũ gặp lại.
Trần Lễ Khâm sắc mặt lại hơi đổi: “Trương đại nhân, xin tha thứ cho tại hạ nói thẳng, ngài với ta vốn không phải một hạng người, hà tất nhất định phải cùng nhau trở về kinh?”
Trương Chuyết cười to khoan khoái: “Trần đại nhân đây là nói cái gì vậy? Ngài với ta ở Lạc Dương là đối tác, lại cùng một lúc thăng chức. Nếu không cùng trở về kinh, để người ngoài trông thấy còn tưởng hai ta đều không có tấm lòng rộng rãi, không dung nổi nhau đây.”
Trần Lễ Khâm không vui: “Trương đại nhân đừng có nói bóng gió, móc máy, hai ta vốn không có tình riêng, vẫn là đừng cùng khởi hành thì tốt hơn.”
Trương Chuyết vuốt râu, hứng thú hỏi: “Trần đại nhân chẳng lẽ lo sợ có ta ở bên Trần Tích, sẽ lấn át ngài là người cha này sao?”
Trần Lễ Khâm giận dữ: “Trương đại nhân đừng vô cớ suy đoán! Tại hạ là thấy đoàn xe nhà họ Trương của ngài dài dằng dặc, thực không dám thân cận!”
Nhà họ Trần coi trọng thanh danh, coi trọng môn hộ, tự cho mình là thanh quý. Trương Chuyết công khai lộ liễu kéo theo hàng trăm xe tài vật rời nhiệm như vậy, Trần Lễ Khâm sao có thể muốn cùng nhà họ Trương khởi hành chứ?
Lúc đó nếu bị người trông thấy, không chừng còn tưởng đây là của hai người họ tham ô cùng nhau!
Trương Chuyết cũng không tức giận, ông tiến lên vài bước muốn nắm tay Trần Lễ Khâm tỏ ý thân cận, không ngờ Trần Lễ Khâm vội vàng rút tay vào tay áo: “Trương đại nhân có việc gì cứ nói, đừng có động tay động chân!”
Trương Chuyết cười hì hì: “Trần đại nhân đừng lo nghĩ nhiều, lát nữa đoàn xe nhà họ Trần của ngài đi trước, nhà họ Trương ta đi phía sau, giữ một khoảng cách, như vậy sẽ không có ai hiểu lầm ngài đâu!”
Trần Lễ Khâm nghi ngờ: “Trương đại nhân, ngài vì sao nhất định phải cùng tại hạ đồng hành vậy?”
Trương Chuyết cười vỗ vai ông ta: “Trần đại nhân sắp vào quan thự Đông Cung, Trương mỗ ta trước hết thân cận thân cận với vị thần từ rồng tương lai chẳng lẽ không được sao. Trần đại nhân, ngài hiện nay đại diện cho Thái tử, chẳng lẽ ngài muốn thay Thái tử đẩy nhà họ Trương, nhà họ Từ của ta ra ngàn dặm? Thái tử biết chuyện này không?”
Trần Lễ Khâm há miệng, không nói ra lời.
Những năm gần đây tranh giành ngôi vị ngày càng gay gắt, tin đồn giữa Thái tử, Phúc Vương, An Vương sớm đã trở thành chuyện tầm phào nơi thị tứ, lúc này Thái tử đương nhiên hy vọng càng nhiều trợ lực càng tốt, nhà họ Từ vẫn chưa từng bày tỏ thái độ trong việc tranh ngôi, nếu mình cùng Trương Chuyết thù địch, Thái tử sẽ nhìn mình thế nào?
Nghĩ đến đây, Trần Lễ Khâm thực sự bị Trương Chuyết nắm được, không thể phản bác.
Trương Chuyết ha ha cười một tiếng quay người rời đi, ông dọc theo đoàn xe nhà họ Trần đi về phía sau, cao giọng hỏi: “Trần Tích, Trần Tích! Ngươi ở xe nào vậy?”