Nha môn, ánh nến, bàn cờ.
Trần Tích đặt xuống một quân đen, đi ra một nước diệu kỳ.
Bạch Long nhìn nước cờ diệu kỳ này, chìm vào suy nghĩ.
Đây là lần đầu tiên hắn suy nghĩ hơn mười hơi thở, nước cờ này vừa đặt xuống, chỉ cảm thấy Trần Tích tuy bỏ mất một góc, nhưng lại làm sống lại toàn cục.
Bạch Long cười nói: “Xem ra không thể cùng ngươi đánh cờ nhanh được rồi. Nhân sinh đốn ngộ, có lúc là một thoáng, có lúc là cả một đời. Bao nhiêu người mơ mơ màng màng đến tuổi xế chiều cũng không nghĩ thông suốt, cả đời này của mình rốt cuộc muốn làm gì, chúc mừng ngươi, xem ra ngươi đã nghĩ thông suốt rồi.”
Trần Tích không động sắc: “Bạch Long đại nhân quá khen, bề tôi thực ra vẫn chưa nghĩ thông suốt. Ngược lại đại nhân ngài có con đường chính tiến sĩ để đi, vì sao lại muốn vào Mật Điệp Ty?”
Bạch Long ngẩng đầu nhìn hắn một cái: “Còn dám đến dò la lai lịch của bản tọa, không lớn không nhỏ. Lần sau nữa, cẩn thận bản tọa treo ngươi lên xà nhà mà đánh.”
Trần Tích không để tâm đến lời này, hiện tại hắn đã nhận ra, vị Bạch Long này hỉ nộ vô thường, nhưng chỉ cần ngươi còn có ích với hắn, nhất định sẽ không có chuyện gì.
Hắn nghĩ một chút hỏi: “Vừa rồi đại nhân nói có việc giao phó cho hạ quan, không biết là việc gì, bắt Hàn Đồng sao?”
“Bắt Hàn Đồng vẫn còn chưa gấp, hiện giờ hắn như con lươn chui vào sông không dễ tìm lắm, phải đợi thêm đã.” Bạch Long nhìn bàn cờ chậm rãi hỏi: “Ngươi đối với Trần gia gia chủ Trần Lộc Trì hiểu bao nhiêu?”
Trần Tích trong lòng run lên, mục tiêu tiếp theo của Mật Điệp Ty, là Trần gia?
Bạch Long liếc hắn một cái: “Sao, người Trần gia đến chuyện nhà mình cũng không biết?”
Trần Tích khẽ nói: “Gia chủ người này tính cách đa nghi, hỉ nộ vô thường, cố chấp tự dùng, trong Trần gia nói một không hai, Trần gia đều là nhất ngôn đường của ông ta.”
Bạch Long vui vẻ: “Trưởng phòng đích trưởng tử Trần Lễ Tôn thì sao?”
Trần Tích nghĩ một chút nói: “Nhu nhược vô năng, hắn có thể làm quan đến chức Hộ bộ chủ sự, toàn nhờ Trần gia che chở. Trong nhà địa vị không cao, trưởng phòng nhất mạch do vợ cả Vương thị làm chủ.”
“Nhị phòng đích thứ tử Trần Lễ Trị?”
“Bề ngoài ôn lương thuần hòa, thực tế âm hiểm, xảo trá, nắm giữ tài vật, điền mẫu, gia tộc sinh ý của Trần gia, sau lưng còn kinh doanh thanh lâu, sòng bạc, làm cả sinh ý dương cao lợi.”
Cái gọi là dương cao lợi chính là cho vay nặng lãi, mười lượng bạc cho mượn, năm sau phải trả lại hai mươi lượng, không thì sẽ gia phá nhân vong, thê ly tử tán.
Loại sinh ý này không lên được mặt bàn, chỉ có thể sau lưng để bạch thủ đạo làm.