Trong đường hầm tối đen như mực, không khí đặc quánh lại như thứ mực tàu vĩnh viễn không thể tan ra.
Trong bóng tối chỉ còn lại tiếng thở dốc của Trần Tích, hắn lần mò theo vách tường, loạng choạng bước về phía trước. Phía sau truyền đến tiếng bước chân của quân truy đuổi, dồn dập có lực, đằng đằng sát khí.
Trong bóng tối, có người thấp giọng quát một tiếng: Đối phương là Hành quan, cẩn thận mai phục, dùng nỏ mở đường!
Tiếng xé gió sắc lẹm truyền đến, Trần Tích không nhìn thấy góc độ của tên nỏ, chỉ có thể theo bản năng nghiêng người áp sát vách tường.
Trong đường hầm hẹp, bốn mũi tên nỏ sượt qua lồng ngực và chóp mũi hắn bay đi, nhưng mũi cuối cùng lại đâm sầm vào vai trái hắn khi hắn không kịp đề phòng.
Trần Tích rên khẽ một tiếng, cơn đau thấu xương ập đến, cánh tay vậy mà đã không nhấc lên nổi.
Không màng đến đau đớn, hắn tranh thủ lúc đối phương nạp tên nỏ, tăng tốc chạy về phía cuối đường hầm.
Phía sau, có người lớn tiếng nói: Bắn trúng rồi, đuổi theo!
Trần Tích kéo theo một cánh tay vô lực chui ra khỏi địa đạo, cắn răng, một tay kéo cái bàn mổ thịt lại, lật úp che kín lối ra địa đạo.
Đùng đùng đùng!
Trong địa đạo, quân truy đuổi ra sức đẩy cái bàn mổ thịt, nhưng nhất thời không thể đẩy văng cái bàn nặng nề ra được.
Trần Tích hít sâu một hơi, ra sức rút mũi tên nỏ ra.
Trong ngày đông, những giọt mồ hôi to như hạt đậu từ trán nhỏ xuống. Hắn vén ống tay áo lên, xé vạt áo quấn chặt vết thương ở vai, xoay người thản nhiên bước ra khỏi tiệm thịt.
Lúc này, phố An Tây đang có binh lính đi qua.
Quân đội nhà họ Lưu tay cầm trường kích đi ngang qua Trần Tích, bao vây chặt chẽ phủ Tĩnh Vương và y quán Thái Bình, phong tỏa hoàn toàn.
Thị vệ phủ Tĩnh Vương cầm kích đối đầu trước cửa, hai bên kiếm rút cung trương.
Trần Tích cúi đầu đi dưới hiên nhà bên lề đường, vội vã chạy về phía cuối phố An Tây, nhưng hắn mới đi được vài chục bước thì lại từ từ dừng lại.
Phía trước đang có hàng chục binh lính canh giữ, cấm tất cả bách tính ra vào phố An Tây.
Trần Tích xoay người đi về hướng khác, lại thấy quân truy đuổi đã từ tiệm thịt đuổi ra, đang xách đao nhìn quanh quất trong dòng người trên phố để tìm kiếm bóng dáng của hắn.
Không đi được nữa rồi.
Trần Tích bốn phía tìm kiếm vũ khí có thể dùng được, chuẩn bị liều chết một phen.
Đúng lúc này, một cỗ xe ngựa dừng lại bên cạnh hắn, trong xe có người thấp giọng nói: Lên xe, ta đưa ngươi rời đi!
Trần Tích quay đầu nhìn lại, hóa ra là Trương Lê của đạo đình núi Hoàng Sơn vén rèm xe, vẫy tay với hắn từ trong xe.
Hắn chui vào trong xe, tựa vào vách xe dùng ánh mắt cảnh giác đánh giá Trương Lê.
Trương Lê vỗ vỗ tiểu đạo đồng đánh xe, ra hiệu đối phương mau chóng lái xe rời đi.Truyện được lấy từ webtruyenchu.com
Tiểu đạo đồng khó xử nói: Trương Lê sư huynh, chúng ta không nên đưa hắn đi, sẽ chuốc lấy rắc rối đấy.
Trương Lê mắng mỏ vỗ vào sau gáy cậu một cái: Đạo đình núi Lão Quân các ngươi sao lại sợ chuyện như vậy, sư phụ ngươi ngày thường dạy ngươi thế nào, nếu gặp người khác lâm vào nguy nan thì nên làm gì?
Tiểu đạo đồng ngẩn ra: Nên cầu Tam Thanh Đạo Tổ phù hộ hắn!
Trương Lê tức cười: Cái thằng nhãi này… lúc này cầu Tam Thanh Đạo Tổ còn kịp không? Sư huynh bây giờ dạy ngươi, phải thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ!