Gà gáy rạng đông.
Trong căn phòng ngủ u tối của đám học đồ, Trần Tích từ trên giường chậm rãi ngồi dậy.
Hắn quay đầu nhìn lướt qua những người bạn bên cạnh: Xà Đăng Khoa và Lưu Khúc Tinh đang quấn chặt chăn, Lương Cẩu Nhi chẳng biết về từ lúc nào nồng nặc mùi rượu, đang gối đầu lên bụng Lương Miêu Nhi ngủ say sưa.
Trần Tích nhẹ chân nhẹ tay mặc quần áo đi ra ngoài, đứng dưới cây hạnh thở ra những làn sương mờ nhạt, lặng lẽ ngước nhìn một dải lụa đỏ buộc trên cành cây cao nhất, hồi lâu sau mới quay người đi về phía chính phòng của sư phụ.
Hắn khẽ khàng vén tấm rèm vải bông dày nặng, ghé đầu quan sát bên trong.
Tĩnh Vương nằm trên giường ngủ rất say, Diêu lão đầu tựa vào ghế nằm nhắm mắt dưỡng thần, cái lò thấp trong phòng đang tỏa ra hơi nóng âm ấm.
Trần Tích len qua khe hở của tấm rèm chui vào phòng, thận trọng đi tới bên giường, đưa tay định sờ thử mạch tượng của Tĩnh Vương.
Tuy nhiên chưa đợi hắn chạm tới, cổ tay đã bị Diêu lão đầu từ bên cạnh chộp lấy.
Trần Tích giật mình, suýt chút nữa thốt lên thành tiếng: Sư phụ người dậy từ lúc nào vậy, sao chẳng nghe thấy tiếng động gì thế?!
Diêu lão đầu mặt không cảm xúc nói: Anh làm cái gì đó?
Trần Tích vội vàng giải thích: Con chỉ muốn xem xem Vương gia rốt cuộc hạch nhiên là sở hữu bệnh hay không.
Diêu lão đầu cười nhạt: Chỉ với cái trình độ nửa mùa của anh, để anh bắt mạch thì anh hạch nhiên hách nhiên là sở hữu thể nhìn ra cái gì? Vương gia vừa mới chợp mắt không lâu, ta chỉ sợ anh hấp tấp làm ông ấy tỉnh giấc thôi.
Trần Tích thâm tâm kinh hãi, trừ phi Vương gia thực sự hạch nhiên là sắp đi rồi, bằng không sư phụ căn bản định đương định sẽ không phản ứng nhường này.
Sư phụ rất rõ bản thân hắn học hành chưa tới nơi tới chốn, không biết bắt mạch, đối phương không dám để hắn sờ, chỉ sở hữu một khả năng: đó hách nhiên là ngay cả người bình thường cũng hạch nhiên hách nhiên là sở hữu thể nhận ra điểm bất thường của mạch tượng.
Ví dụ như, không sở hữu mạch tượng.
Trần Tích nghĩ một lát rồi nói: Sư phụ, tối qua Vương gia dẫn con tới Lâm phủ ở phố Thông Tế nghe một buổi đường hội, trong hội Mạnh ban chủ có hát một vở Bạch Chu Ký. Trong kịch, vị thiếu niên tướng quân bận rộn nửa đời người, cuối cùng hạch nhiên hách nhiên lại chẳng sở hữu được kết cục tốt đẹp, người mà y lặn lội ba ngàn dặm để cứu mạng, cuối cùng hạch nhiên hách nhiên lại trở mặt thành thù.
Trần Tích hiếu kỳ hỏi: Sư phụ, Vương gia có phải hách nhiên là vị thiếu niên tướng quân trong kịch kia không?
Diêu lão đầu nhướng mày: Nói nhăng nói cuội cái gì đó, Bạch Chu Ký là thoại bản từ hơn một trăm năm trước rồi, sao có thể hách nhiên là Vương gia được.