Thái Bình y quán vắng lặng hốt nhiên trở nên xôn xao.
Tĩnh Vương tựa như một vòng xoáy, cuốn theo lớp lá mục và cành khô của năm tháng, đem những chuyện thị phi hữu hình và vô hình cuộn tới nơi này.
Đám kiện bộc do Vân Phi dẫn tới đứng tản ra trong viện nhìn chằm chằm hổ báo, khiến mảnh sân có vẻ hơi chật chội.
Có tên kiện bộc đứng sau lưng Vân Phi, khinh miệt quan sát mảnh sân đơn sơ này: Tuyết đọng không được quét dọn sạch sẽ, trong kẽ gạch xanh vẫn còn rêu bám, cái lu nước lớn trong góc bị mẻ một góc nhỏ, cây chổi tre tựa vào tường thì đã rụng trụi lông.
Duy chỉ có cây hạnh quấn lụa đỏ giữa sân là trông được mắt đôi chút.
Một tên kiện bộc đưa tay định chạm vào dải lụa đỏ trên cành cây, lại bị Lương Miêu Nhi chộp chặt lấy cổ tay, giọng ồm ồm nói: Đừng chạm vào!
Tên kiện bộc nỗ lực vùng vẫy mấy lượt mới rút được cánh tay về, nhỏ giọng lầm bầm: Ai thèm chắc?!
Lúc này, Hỉ Bính đang nghiêng mình đứng sau lưng Vân Phi điên cuồng ra hiệu bằng mắt cho Trần Tích, ý bảo hắn mau chóng lui ra.
Tuy nhiên Trần Tích không lùi, hắn chỉ chống Kình đao: Vân Phi phu nhân dừng bước, hiện tại không thể vào trong.
Vân Phi mặt không cảm xúc nhìn hắn: Ngươi có biết mình đang làm gì không?
Trần Tích nghiêm túc đáp: Khởi bẩm phu nhân, tôi biết mình đang làm gì. Sư phụ tôi lúc này đang châm cứu cho Vương gia, tơ hào không thể phân tâm, việc này liên quan đến tính mạng Vương gia, mong phu nhân lượng thứ.
Vân Phi cười lạnh: Ta làm sao biết các người có phải đang mưu hại tính mạng Vương gia hay không? Tránh ra!
Dứt lời, bà ta cứ thế không coi ai ra gì mà đi thẳng vào trong phòng, coi Trần Tích trước mặt như không khí.
Vân Phi bá đạo hơn Tĩnh Phi nhiều, bà ta bước tới một bước, Trần Tích hạch nhiên phải lùi lại một bước.
Thấy Trần Tích sắp bị ép lùi vào trong phòng, hắn thấp giọng nói: Phu nhân, tôi có vài lời trung cáo thiện chí, không biết bà có bằng lòng nghe không.
Vân Phi chậm rãi đứng lại, chỉ còn cách Trần Tích một bước chân.
Bà ta phất ống tay áo, ra lệnh cho đám kiện bộc lùi ra sau vài bước, bấy giờ mới ngưng thị nhìn Trần Tích hỏi khẽ: Ngươi đang dùng thân phận gì nói chuyện với ta?
Học đồ y quán, hay là điệp thám Cảnh triều?
Trần Tích nói: Phu nhân không cần quản tôi là thân phận gì, bà tự mình phán đoán xem lời trung cáo của tôi có hữu dụng hay không là được.
Vân Phi khẽ nâng cằm: Nói nghe thử xem.
Trần Tích cân nhắc ngôn từ, hạ thấp giọng nói: Trên đường Vương gia đón Quận chúa trở về, từng gặp một nam tử trên cổ tay có xăm hình Phật Đà. Vương gia ban đầu tơ hào không để ý, chỉ là sau đó Thế tử nói với Vương gia rằng, kẻ này từng nhiều lần tới thăm Bạch Lý, sắc mặt Vương gia liền không được tốt cho lắm.
Vân Phi bất động thanh sắc: Việc này có quan hệ gì tới ta? Chớ có bịa đặt vài lời nhảm nhí định cầm chân ta nhé.