Trong gió tuyết. Đạo sĩ trẻ tuổi khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh thẫm đứng dưới tấm biển, một tay xoa xoa cái đầu trọc của chú tiểu, tay kia cầm cuốn sách, bộ dạng như không có ai xung quanh.
Búi tóc của đạo sĩ trẻ chỉ được búi lại bằng một cành cây thô sơ, rõ ràng đang là tháng chạp lạnh giá, nhưng bộ đạo bào xanh thẫm kia lại chỉ là một lớp áo đơn, mỏng đến đáng sợ.
Vị đạo sĩ trẻ tự xưng là Trương Lê mỉm cười nhìn chú tiểu, gập đốt ngón tay gõ lên trán chú tiểu kêu bong bong: Còn chắn ở đây, là ngươi không nghe rõ lời ta nói, hay là cái tên Trương Lê này không còn dùng được trên giang hồ nữa?
Chú tiểu lắp bắp nói: Nguyên… hóa ra là Trương Lê thí chủ, mời vào nhanh!
Trương Lê dùng cuốn sách vỗ vỗ vai chú tiểu: Dắt con trâu xanh của ta vào trong, nhớ tìm cho nó một cái chuồng trâu sạch sẽ, cho ăn ba cân bánh bao chay, phải là nhân nấm hương rau xanh đấy.
Chú tiểu ngẩn ra: Hả? Cho ăn bánh bao?
Trương Lê liếc mắt nhìn chú tiểu: Có vấn đề gì sao?
Chú tiểu vội vàng lắc đầu: Không có không có, lát nữa tôi sẽ đi dặn dò nhà bếp ngay, chỉ là mùa này e rằng rau xanh hơi khó tìm…
Trương Lê phất tay vẻ không bận tâm: Vậy thì nhân cải thảo chua đi.
Chú tiểu vội vàng nhận lời: Cái này có, tối qua tiểu tăng vừa mới ăn bánh bao nhân cải thảo chua xong…
Ai hỏi ngươi?
Trương Lê không thèm nhìn đám người Trần Tích, tự mình đi vào trong trang viên tường xám ngói xám, y vừa đi vừa phủi lớp tuyết rơi trên người, chú tiểu khúm núm bước nhỏ chạy theo sau.
Vừa mới vào cửa đã thấy bức bình phong đá đối diện chạm khắc nổi hình mười tám vị La Hán uy vũ trừng mắt, Trương Lê khi đi ngang qua vách đá bèn cảm thán: Năm đó Đạo Đình thắng được trang viên này từ tay Thiền tông, nói thế nào cũng không chịu khắc lại vách đá này, cứ nhất quyết phải để tất cả quan khách khi đến đây nhìn thấy là biết ngay trang viên này thắng được từ tay Thiền tông…
Y tùy miệng hỏi: Ta vừa rồi nghe tiếng chuông vọng lại từ xa, vòng này ai thắng vậy?
Chú tiểu lưỡng lự một chút: Là mấy vị phía sau ngài thắng ạ.
Trương Lê dừng bước: Thắng ai?
Chú tiểu đắng chát nói: Thắng nhị sư huynh Vô Chính của chúng tôi. Nhị sư huynh lấy Thiện Ác để biện đạo, hắn ta dùng kinh Đại Bát Niết Bàn để phá đề.
Nói đến đây, chú tiểu có chút không phục: Tuy nhiên, phía sau chúng tôi còn mấy vị sư huynh nữa, Đạo Đình chỉ còn lại một người, vẫn không có cơ hội thắng đâu!
Trương Lê không thèm để ý tới chú tiểu, mà đi lùi lại theo đường cũ ra tới cửa, nghiêng đầu quan sát Trần Tích: Ngươi thắng à?
Trần Tích không đáp.
Trương Lê lại hỏi: Ngươi đọc thông suốt kinh quyển Phật môn?
Trần Tích vẫn không đáp.
Trương Lê ngoảnh đầu nhìn Bạch Lý đang nằm trên lưng ngựa: Cô ấy bị nhiễm phong hàn phải không?
Trần Tích ừ một tiếng.
Trương Lê từ trong ống tay áo lấy ra một chiếc bình sứ trắng hình hồ lô, từ bên trong dốc ra một viên đan dược màu đen: Đây là Tử Hư Nguyên Đan do sư muội ta đích thân luyện chế, có tác dụng củng cố căn bản, bồi bổ nguyên khí. Tuy không phải thuốc trị tận gốc phong hàn, nhưng đủ để cứu mạng.
Nói đoạn, y cười hớ hở: Ngươi vừa rồi thắng được hòa thượng, viên đan dược này tặng cho ngươi.
Mắt Trần Tích sáng lên, lập tức cảm ơn rồi đón lấy, quay người định mang đi cho Bạch Lý uống.
Trương Lê lại không vội vàng dốc thêm một viên Tử Hư Nguyên Đan nữa từ bình sứ trắng ra, gọi giật Trần Tích lại: Ta thấy vị cô nương này phong hàn đã thấm vào xương tủy, một viên tuyệt đối không đủ, phải nuốt hai viên mới có thể khỏi hẳn.