Trong rừng núi nồng nặc mùi tro tàn, những dải sương mù nhẹ tênh bao quanh kẽ cây, hai thớt chiến mã đứng lẻ loi nơi không người, trông vô cùng quỷ dị.
Trần Tích cõng Bạch Lý băng qua đường núi gập ghềnh, bước tới bên cạnh chiến mã. Hắn thấy bên yên ngựa còn treo một bình nước bằng da bò, trong túi yên đựng một túi đậu nành rang chín.
Ngựa, nước, thức ăn, thảy đều ở đây.
Trần Tích ngoảnh đầu nhìn lại phía sau, đột nhiên hỏi: Vừa rồi các người cũng nghe thấy khúc hát Phùng tiên sinh ngân nga rồi, có ai từng nghe qua chưa?
Thế tử lắc đầu: Chưa từng nghe qua.
Bạch Lý cũng trả lời: Trông giống như điệu hò dân gian ở thôn quê hơn.
Trương Hạ trầm tư giây lát: Xây dựng, mưu sự, cưới hỏi, Cấn cung phục ngâm, Khôn cung phản ngâm, Tốn cung nhập mộ, Chấn cung thụ khắc, sinh sinh bất diệt… đây là khẩu quyết của Sinh môn trong Kỳ môn Bát quái.
Trần Tích lẩm bẩm: Sinh môn…
Hắn quay đầu thấy trên thân cây buộc chiến mã còn khắc một dòng chữ nhỏ: Ước định có hiệu lực.
Trương Hạ cũng nhìn thấy, hiếu kỳ hỏi: Đây là ý gì vậy?
Trần Tích lắc đầu: Không biết.
Trương Hạ nhìn sâu Trần Tích một cái, dòng chữ nhỏ này phân minh là viết cho Trần Tích xem.
Lúc này, Trần Tích thầm suy tính, cái gọi là ước định chắc là chỉ điều Phùng tiên sinh đã nói với hắn trước đó: Chỉ cần đi theo lão làm việc, lão có thể giúp hắn hoàn thành một tâm nguyện.
Chẳng lẽ đối phương để lại hai thớt ngựa này là để bày tỏ thiện chí chiêu mộ sao? Nhưng hắn làm sao có thể ngả theo nhà họ Lưu, nhà họ Lưu đối đầu với triều đình, chắc chắn định đương định sẽ thất bại.
Trần Tích đặt Bạch Lý xuống đất, cởi bình nước trên yên ngựa đưa cho cô: Quận chúa, uống chút nước đi.
Thế tử nghi hoặc: Vạn nhất có độc thì tính sao?
Trần Tích lắc đầu: Vị Phùng tiên sinh kia nếu muốn giết chúng ta thì không cần phải dùng cách vòng vo nhường này.
Trong lúc nói chuyện, Táo Táo đã thò đầu vào túi yên, nhai đậu nành rang bên trong rồm rộp. Thế tử thấy vậy, vội vàng đưa tay vào túi yên cướp một nắm đậu nhét vào miệng, vừa nhai phồng mồm vừa cảm thán: Không ngờ Chu Vân Khê ta đã sa sút tới mức phải tranh đồ ăn với ngựa rồi, mà đừng nói, đậu này rang thơm thật đấy.
Trần Tích đứng một bên hiếu kỳ hỏi: Trương nhị tiểu thư, còn câu chuyện nào khác về Phùng tiên sinh không? Lão bốc hơi khỏi nhân gian sau kỳ thi Đình, chẳng lẽ không ai thấy lão nữa sao? Cha mẹ lão thì sao.
Trương Hạ nghiêm túc suy nghĩ giây lát: Không nghe ai nhắc tới chuyện này cả.
Điều này lại khiến hắn càng mù mịt hơn, hình ảnh Phùng tiên sinh vốn dĩ đang rõ nét trong lòng hắn hốt nhiên lại mờ mịt trở lại.
Vị Phùng tiên sinh này cứ như ẩn dưới đáy hồ tĩnh lặng, khi hắn muốn chạm tới thì sẽ chạm vào mặt hồ trước, mặt hồ gợn sóng lăn tăn, khiến cho cả Phùng tiên sinh dưới đáy hồ cũng không nhìn rõ được nữa.
Nhưng đối phương huy động lực lượng lớn như vậy rốt cuộc là vì cái gì? Để giết Lỗ Mậu Quan và Thiên Mã sao?