Trần Tích, có phải huynh có thành kiến với ta không?
Không có.
Trương Hạ trợn tròn mắt: Thế sao trước mặt Quận chúa huynh cứ nhẹ nhàng tử tế, tới lượt ta thì chưa bao giờ cho nổi một nét mặt tốt. Ta hỏi mèo của huynh có ăn đồ người lạ đưa không, huynh bảo nó ăn người lạ, nghe có lọt tai không?
Trần Tích chống đao tựa vào một cây đại thụ im lặng không nói, rừng núi rơi vào tĩnh mịch.
Trước đó trên núi còn thỉnh thoảng truyền đến động tĩnh của Phùng tiên sinh và Thiên Mã sát phạt nhau, tiếng sợi gỗ bị xé rách khi từng cây đại thụ đổ xuống, đứng từ rất xa vẫn có thể nghe thấy.
Mà bây giờ, tiếng sát phạt kia cũng biến mất rồi.
Bốn người nhìn nhau, mỗi người trên mặt đều dính tro tàn từ vụ cháy, mặt đen nhẻm như những phu khuân vác vừa từ hầm than chui ra.
Thế tử hốt nhiên mở lời để làm dịu bầu không khí: Bạch Lý, để anh lau mặt cho em.
Nói xong liền định vén tay áo lên lau, nhưng Bạch Lý lại yếu ớt gạt anh ra, gắt gỏng nói: Lại định viết chữ Vương lên trán em chứ gì?
Họ nhìn nhau, nhìn một lúc rồi cùng bật cười thành tiếng.
Thế tử nhìn sang Trương Hạ rồi lại nhìn Trần Tích, bỗng nhiên cảm thán: Mọi người dù sao cũng từng đồng sinh cộng tử, trước kia nếu thực sự có hiềm khích gì thì cứ buông bỏ đi.
Trương Hạ suy nghĩ giây lát, phóng khoáng phủi tro bụi trên người, bước tới trước mặt Trần Tích trịnh trọng nói: Xin lỗi, ta biết huynh tức giận vì lúc nãy ta nói mạng người quan trọng hơn mạng mèo. Giờ nghĩ lại, nếu Táo Táo ở trong biển lửa, ta chắc cũng sẽ nghĩ cách cứu nó. Xin lỗi huynh.
Cô nhét gói giấy dầu vào tay Trần Tích: Cho huynh ăn hết đấy.
Trần Tích cúi đầu nhìn miếng điểm tâm trong tay, quả thực không ngờ Trương Hạ lại thẳng thắn như vậy, hắn im lặng hồi lâu rồi nói: Cũng cảm ơn các người đã lặn lội tới tìm tôi, nếu không phải các người húc lật nhiều quân hán, tạo ra đám cháy rừng này, tôi cũng chưa chắc đã sống sót thoát ra được.
Trương Hạ lắc đầu: Đừng nói vậy, nếu trước đó huynh không dẫn chúng ta chạy vào quân trấn thì chúng ta cũng sớm chết cóng trong núi rồi.
Thế tử dở khóc dở cười: Thôi dừng, dừng lại đi, sao lại xoay vòng khách sáo thế này, làm ta nổi hết cả da gà rồi… Giờ chúng ta đi đâu?
Trần Tích lấy một miếng điểm tâm đưa tới miệng Ô Vân: Nhanh chóng tới Lục Huân sơn trang. Nơi đó văn nhân tụ hội, đạo đình và phật môn đều có mặt, chắc hẳn nhà họ Lưu dù tìm được tung tích của chúng ta cũng không dám ra tay ở đó. Thế tử, Trương nhị tiểu thư, hai người và Quận chúa lên ngựa đi, tôi ở phía trước mở đường.
Trương Hạ vẻ khó xử: Nhưng Táo Táo giờ thồ không nổi chúng ta nữa.
Trần Tích nhìn sang Táo Táo, thấy con chiến mã màu hồng điều đang vã mồ hôi đầm đìa, đứng dưới ánh rạng đông mùa đông mà hơi nước bốc lên nghi ngút toàn thân.
Ngựa sau khi vận động mạnh sẽ rơi vào trạng thái nhiệt độ cao và mất nước, rất khó hồi phục, cần một lượng lớn nước lạnh để xối rửa hạ nhiệt mới tránh được suy đa tạng.