Phùng tiên sinh cười đến mức không kiêng nể gì trước mặt Trần Tích, cười đến mức sảng khoái vô cùng.
Cười đến cuối cùng, lão đặt bàn tay lên vai Trần Tích, cười khom cả lưng, làm kinh động đến bầy chim trong rừng núi bay lên, xoay quanh trên bầu trời đêm.
Trần Tích chống đao mà đứng, lưỡi đao chỉ cách Phùng tiên sinh này trong gang tấc, nhưng đối phương dường như không nhìn thấy, hoặc giả, đối phương chưa bao giờ lo lắng một Hành quan nhỏ bé ở Hậu Thiên cảnh giới có thể làm gì được mình.
Trần Tích cúi đầu nhìn Phùng tiên sinh trước mặt, cân nhắc xem có nên thừa cơ một đao giết chết đối phương hay không, nhưng sau khi quan sát hồi lâu, hắn lại phát hiện… không có sơ hở.
Bàn tay dường như tùy ý đặt trên vai hắn kia chắc chắn nhanh hơn đao của hắn.
Lát sau, Phùng tiên sinh đứng thẳng lưng, dùng ngón tay cái quẹt đi giọt nước mắt vì cười mà ứa ra nơi khóe mắt: Thiếu niên lang thật thú vị. Khoảnh khắc trước còn đang khuyên ta bỏ tối tìm sáng, khoảnh khắc sau đã dứt khoát đổi cờ thay giọng.
Trần Tích nghiêm nghị nói: Đã người thông minh như Phùng tiên sinh đều bằng lòng đi theo nhà họ Lưu, chắc hẳn nhà họ Lưu định đương sở hữu những điểm hơn người mà tôi không biết.
Phùng tiên sinh cười như không cười nhìn hắn: Lời nào cũng để ngươi nói hết rồi. Ta hỏi ngươi, đi theo ta làm việc có điều kiện gì không?
Trần Tích suy ngẫm giây lát: Tha cho Thế tử và Quận chúa.
Chỉ đơn giản như vậy?
Chỉ đơn giản như vậy.
Phùng tiên sinh nghĩ một lát rồi nói: Việc này ta không làm chủ được, đổi một điều kiện khác đi.
Trần Tích bất lực nói: Phùng tiên sinh đến cả chuyện nhỏ nhường này cũng không làm chủ được sao, vậy ở lại nhà họ Lưu còn có ý nghĩa gì, chi bằng đi theo tôi tới Tĩnh Vương phủ.
Phùng tiên sinh dở khóc dở cười: Nói cứ như thể ngươi có thể thay mặt Vương phủ làm chủ vậy, ta nói ta muốn mỗi năm ba vạn lượng bạc, thấy sao?
Trần Tích: Được.
Phùng tiên sinh nhìn Trần Tích đến mức á khẩu, lát sau, lão bùi ngùi nói: Ngươi quả thực chuyện gì cũng dám hứa. Biết rõ ngươi đang trì hoãn thời gian, nhưng lại không kìm được muốn nghe xem vì để giữ mạng ngươi còn có thể bịa ra những lời quỷ quái gì. Thế nhưng việc truy bắt Thế tử, Quận chúa đâu cần đích thân ta làm, ngươi chỉ cầm chân mình ta thì có tác dụng gì chứ?
Trần Tích nghiêm túc nói: Tiên sinh hiểu lầm rồi, tôi chân tâm muốn theo tiên sinh làm việc.
Phùng tiên sinh lại không màng tới lời quỷ quái đó của hắn, mà cúi đầu suy ngẫm: Ngươi trì hoãn thời gian rốt cuộc là đang đợi cái gì?
Đợi Tĩnh Vương sao, đáng tiếc những cao thủ bên cạnh Tĩnh Vương những năm qua đều bị Ty Lễ Giám trừ khử rồi; đợi Mật Điệp Ty sao, Mật Điệp Ty ở tận Lạc Thành xa xôi, căn bản không cách nào biết được nơi này đã xảy ra chuyện gì…
Phùng tiên sinh ngẩng đầu nhìn Trần Tích, cười càng thêm vui vẻ: Thiếu niên lang, ngươi dường như không có đường sống.
Lần này, Trần Tích im lặng không thốt lời.
Hắn trong mấy câu nói này của Phùng tiên sinh dường như đã bắt được điều gì đó, hình như sở hữu chỗ nào không đúng, nhưng hắn nhất thời lại không nghĩ thông suốt được rốt cuộc là chỗ nào không đúng.
Phùng tiên sinh cười vỗ vai hắn: Ta biết ngươi chắc chắn đang đợi điều gì đó, nhưng cũng không sao, ngươi muốn kéo dài thời gian thì ta bồi ngươi kéo dài thời gian. Nghe danh ngươi đánh cờ thắng được Tĩnh Vương và Trương Truất, ta không có cơ hội đánh cờ với hai người họ, chi bằng ngươi tới bồi ta đối dịch một ván.