Hơi thở.
Quân hán truy kích Trần Tích bị hắn bỏ xa ở phía sau, giữa thiên địa bao la, dường như chỉ còn lại tiếng thở dốc của một mình hắn.
Gió núi hốt nhiên thổi qua, những chiếc lá cuối cùng trên cành khô lìa khỏi ngọn cây.
Trần Tích vừa chạy vừa không kìm được mà liếc mắt nhìn, hắn thấy những chiếc lá khô xám xịt bay lượn đầy trời ập tới, lại bị gió cuốn đi lướt qua vai hắn, tựa như mưa đêm trên giang hồ, lại tựa như một số người, một số việc.
Hắn không kìm được định vươn tay bắt lấy một chiếc lá khô, nhưng trong dư quang lại có một mũi tên nỏ màu đen sắc bén bắn tới từ phía sau, ngược gió mà lên, đánh tan từng mảnh lá cây để đến trước mặt Trần Tích.
Lá cây vỡ vụn bay lả tả.
Trần Tích khẽ nghiêng đầu, mặc kệ mũi tên nỏ kia đóng chặt vào thân cây phía trước, phát ra tiếng “đoạt”, đuôi tên không ngừng rung lên ong ong.
Hắn ngoảnh đầu nhìn lại, thấy cách đó mười mấy trượng, có một gã hắc y nhân tay cầm liên nỏ đang lẳng lặng bám theo, tốc độ cực nhanh.
Trên trán gã hắc y nhân bị người ta dùng chu sa viết hai chữ “Yểm Thắng” theo lối triện thư, đôi mắt đang mở trừng trừng đều đỏ rực như máu.
Hình dáng giống người, thần thái giống quỷ.
Trần Tích nhớ tới lá bùa vàng mà lão ngư phủ trước đó dán trên con thuyền mui đen, có cùng hiệu quả kỳ dị với hai chữ Yểm Thắng lúc này, không ngờ đối phương còn có thể vẽ bùa lên người.
Gã hắc y nhân thấy Trần Tích tránh được mũi tên ám toán của mình, lập tức lấy từ trong túi hông ra một mũi tên đục lỗ có hình thù kỳ quái, định thay vào bộ phận cò của liên nỏ.
Mũi tên minh địch!
Một khi tên minh địch bắn ra, chắc chắn sẽ phát ra tiếng rít sắc nhọn thu hút những kẻ khác tới, tên hắc y nhân này nhất định vẫn còn đồng liêu ở gần đây!
Trần Tích ở dưới núi không lùi mà tiến, đối mặt với sườn núi kéo đao mà đi, hắc y nhân cũng không né không nhường tiếp tục tiến tới.
Hai người ngày càng gần, như hai con dã thú cùng lúc chạy thục mạng, bước chân làm tung bay lớp lá tích tụ dưới đất.
Hắc y nhân không kịp thay tên minh địch, liền dứt khoát ngậm mũi tên vào miệng. Sau đó giơ liên nỏ lên, nhắm vào Trần Tích bóp cò. Một tiếng “pằng” vang lên, dây nỏ rung động, mũi tên lao vút đi.
Thanh trường đao Trần Tích đang kéo lê hốt nhiên hất lên.
Thời gian dường như chậm lại.
Lưỡi đao sắc bén chém trúng chính giữa mũi tên, lưỡi đao và đầu tên bằng sắt ma sát tạo ra những tia lửa rực rỡ, tiếp đó nương theo vân gỗ của thân tên mà chẻ đôi, chia mũi tên làm hai nửa!
Hắc y nhân sắc mặt không đổi, vừa tiến lên vừa liên tục bóp cò, muốn một hơi bắn hết năm mũi tên trong liên nỏ!
Vung đao!
Vung đao!
Vung đao!
Trường đao trong tay Trần Tích va chạm với từng mũi tên giữa không trung, hóa thành từng chùm tinh hỏa rực rỡ.
Ngay lúc hắc y nhân bóp cò lần thứ năm, bộ phận lên dây hạch nhiên bị kẹt, gã cúi đầu kiểm tra máy nỏ, khi ngẩng lên thì hạch nhiên thấy Trần Tích đã tông vỡ những chiếc lá khô bay tán loạn, kéo đao tới trước mặt!