Trong xưởng luyện sắt u tối, hơi ấm dư thừa của lò cao đang chậm rãi hạ xuống.
Trong bóng tối, Thế tử và Trương Hạ hai người đối diện không thốt nên lời, không ai biết liệu bản thân có thể sống sót đến ngày mai hay không.
Trương Hạ đi tìm một miếng vải sạch giặt giũ qua, nhìn sang Thế tử: Làm phiền Thế tử tránh mặt một chút, tôi lau người cho Quận chúa.
Được, Thế tử đang ngồi xếp bằng dưới đất bèn đứng dậy đi vào chỗ tối, quay lưng về phía Bạch Lý và Trương Hạ.
Trương Hạ một mặt quỳ ngồi dưới đất lau người cho Bạch Lý, một mặt hỏi: Thế tử và Quận chúa biết Trần Tích là Hành quan từ khi nào?
Thế tử tùy miệng trả lời: Có một lần ta và Bạch Lý rơi vào hiểm cảnh, nếu không phải huynh ấy ra tay cứu giúp thì ta và Bạch Lý e là tính mạng khó bảo toàn.
Trương Hạ cúi đầu nói: Tôi từng hỏi biểu thúc, liệu có thể dạy tôi môn kính Hành quan hay không, nhưng ông ấy nói tôi không có thiên phú làm Hành quan. Hành quan trong thế gian này hiếm như lá mùa thu, thật khiến người ta ngưỡng mộ.
Thế tử ngẩn người: Biểu thúc?
Y nhanh chóng phản ứng lại, người biểu thúc mà Trương Hạ nhắc đến chính là vị Khâm Thiên Giám Phó Giám chính kia, Từ Thuật.
Thế tử mỉm cười nói: Ta cũng từng có ý nghĩ tương tự, chỉ là phụ thân ta nói, thân phận Thế tử và môn kính Hành quan vốn dĩ tương khắc, không luyện thành được đâu.
Trương Hạ có chút kỳ quái: Vốn dĩ tương khắc? Nghĩa là sao.
Thế tử trả lời: Phụ thân ta chỉ nói, quan viên từ tam phẩm trở lên tuyệt đối không thể tu thành môn kính Hành quan, cá và tay gấu không thể có cả hai, một người cả đời đi thông một con đường là được rồi, không thể tham lam. Cho nên, quan chức Giám chính Khâm Thiên Giám triều ta cũng chỉ là chính tứ phẩm.
Vương gia làm sao biết được? Biểu thúc của tôi chưa từng nhắc tới chuyện này.
Phụ thân ta nói lúc còn trẻ người cũng muốn tu hành, bèn từ trong cung tìm một môn kính tu hành lén luyện tập, quả thực cũng đã nhập môn. Nhưng sau khi phong vương, một thân tu hành thảy đều tiêu tán sạch sành sanh trong nháy mắt.
Trương Hạ than: Thật đáng tiếc.
Thế tử cười lớn ha hả: Cha ta cũng nói vậy, thật đáng tiếc. Có điều ta định lần này trở về sẽ thúc giục phụ thân sinh thêm một đứa con trai nữa, tới lúc đó ta có thể không làm Thế tử nữa, đi theo Trần Tích cùng làm Hành quan.
Trương Hạ nghĩ một lát hốt nhiên nói: Thực ra lúc nhỏ tôi từng gặp Trần Tích trong đại thọ sáu mươi tuổi của Trần lão gia chủ, huynh ấy cùng mẹ mình ngồi ở trong góc, mẹ huynh ấy rất đẹp, dẫu ngồi trong góc cũng khiến người ta không kìm được mà nhìn sang. Lúc đó huynh ấy trông có vẻ mộc mạc đờ đẫn, hoàn toàn khác biệt với lúc này. Thời gian trôi qua thật nhanh, không ngờ huynh ấy thay đổi lớn như vậy.
Ồ? Thế tử nghi hoặc: Lần đó ta cũng đi, sao đối với cô và Trần Tích không có chút ấn tượng nào.
Trương Hạ nhắm mắt trầm tư giây lát: Thế tử lúc đó ngồi ở bàn chính, trước khi khai tiệc, anh nhân lúc Trần lão gia chủ đứng dậy nói lời chúc rượu đã lén cầm chén rượu của Tĩnh Vương nhấp một ngụm, bị rượu làm cay đến mức không mở nổi mắt.