Dưới lán cháo.
Vương Đạo Thánh phát cháo cho nạn dân.
Trương Truất lấy một chiếc bát gốm, thản nhiên đưa tới trước mặt Vương Đạo Thánh.
Vương Đạo Thánh bình thản nhìn lão một cái, lặng lẽ dùng muôi gỗ múc đầy bát gốm.
Trương Truất ngửa đầu, uống cháo loãng ừng ực vào miệng, lại dùng ống tay áo quan bào đỏ lau chùi râu ria.
Lão tùy tay ném bát gốm lên bệ bếp gạch xanh, hiếu kỳ hỏi: Ông không phải dẫn con gái tôi đi Lục Huấn sơn trang du học sao, sao lại du hành tới tận lán cháo này rồi? Nghe nói lần này người của hai đại đạo đình Hoàng Sơn, Lão Quân Sơn, còn có cao tăng của chùa Duyên Giác và chùa Đà La thảy đều đã có mặt, mỗi ngày đều có những buổi biện kinh vô cùng đặc sắc, sao ông lại dẫn đám trẻ ở đây lãng phí thời gian.
Vương Đạo Thánh vừa phát cháo cho nạn dân, vừa tùy miệng đáp lại: Cuộc sống chính là kinh nghĩa tốt nhất. Thuở ban đầu, các đạo lý kinh nghĩa mà tiên hiền viết ra thảy đều học được từ trong cuộc sống, chúng ta thay vì ở trong sách vở đi theo tiên hiền học đạo lý, chi bằng trực tiếp học từ cuộc sống, càng trực tiếp chạm tới bản ý hơn.
Trương Truất vuốt râu: Chỉ cần ông nói ít đi mấy lời ly kinh phản đạo này, Hồ Các lão cũng không đến mức cứ gõ đầu ông mãi. Con người ta, lúc cần giấu mình thì phải giấu mình, chúng ta làm học trò, đừng có lúc nào cũng đối đầu với thầy của mình.
Vương Đạo Thánh đáp lại phong khinh vân đạm: Ông trái lại quay ra dạy bảo tôi rồi.
Trương Truất cười hì hì, hất cằm về phía Trần Tích: Ông thấy thằng nhóc kia thế nào?
Vương Đạo Thánh bình thản nói: Ông hỏi cái này làm gì.
Trương Truất nhướng mày: Tôi không được hỏi sao.
Vương Đạo Thánh tùy miệng nói: Thực ra trong lòng ông đã có đáp án rồi, hỏi tôi chẳng qua cũng chỉ là muốn ấn chứng đáp án trong lòng mà thôi, nhưng lời tôi định nói, chưa chắc đã hợp ý ông.
Trương Truất mất kiên nhẫn: Vậy thì ông cứ nói thử xem nào!
Vương Đạo Thánh liếc nhìn Trần Tích một cái, quay đầu nói với Trương Truất: Đứa trẻ này trên người có sát khí.
Trương Truất ngẩn ra, tỉ mỉ quan sát Vương Đạo Thánh: Người từng cầm quân có khác nha, cái này mà cũng nhìn ra được?
Vương Đạo Thánh múc một muôi cháo gạo, đổ vào bát gốm trong tay nạn dân: Hắn nhập học hai ngày, liền đi muộn hai lần, hỏi hắn vì lý do gì mà muộn, hắn cũng không bằng lòng nói. Nhưng tôi thấy mỗi lần hắn tới thảy đều mang theo sát khí ập vào mặt, hắn không giống tới học đường, mà giống đám bộ tốt dưới trướng tôi vừa mới giết giặc Oai xong, trên người vẫn còn dính máu.
Trương Truất lắc đầu: Hắn không phải bộ tốt. Thiên quân dị đắc, nhất tướng nan cầu, ông nếu từng cùng hắn làm việc thì sẽ minh bạch, hắn là hạng tướng tài.
Ông đối với hắn đánh giá trái lại rất cao, Vương Đạo Thánh suy nghĩ một lát: Cho nên, kẻ hôm kia ở ngoài cửa tây thành trì hoãn nạn dân chính là hắn?
Trương Truất vội vàng nói: Không phải!
Vương Đạo Thánh cười nhạt: Từng cùng ông làm việc, ngày đó nhập học vừa khéo buổi sáng đi muộn, lại được ông coi trọng như thế, không phải hắn thì còn có thể là ai?