Lạc Thành về đêm, truyền đến tiếng của người đả canh từ xa xăm và già nua: Trời hanh vật táo, cẩn thận đường trơn.
Giờ Dần, chính là lúc nên thức dậy.
Nếu ở kinh thành, các đại thần trọng yếu của triều đình hẳn đã tụ tập trước cửa Văn Uyên Các trong Đông Hoa Môn, hà hơi trắng xóa, đứng ngoài cửa chờ đợi các Các lão sai phái.
Trần Tích vén rèm cửa, nhìn ánh bình minh mờ ảo và sương mù loãng bên ngoài cửa sổ xe, thâm tâm nghĩ mình phải nhanh chóng quay về phố An Tây mới được, nếu không hôm nay đi học lại muộn mất.
Cậu nhẹ nhàng buông rèm xe xuống, bên trong toa xe lắc lư, Kim Trư đang chậm rãi hồi tưởng:
— Năm đó, vụ án Hộ bộ Thượng thư bị ám sát đã gây chấn động một thời, Bệ hạ cho Đại Lý Ty bảy ngày để truy bắt hung thủ, nếu không phá được án, toàn bộ quan viên từ ngũ phẩm trở lên của Đại Lý Ty sẽ bị giáng ba cấp, quan viên dưới ngũ phẩm thảy đều bị cách chức về quê và vĩnh viễn không được trọng dụng.
— Kinh thành lúc đó như bị ngâm trong băng hà, tất cả mọi người đi trên phố đến cả thở mạnh cũng không dám, chỉ sợ há miệng một cái là hơi lạnh ập vào trong người. Đáng tiếc, đến cuối cùng vẫn không thể phá được án, mãi cho đến khi tin tức Lục Cẩn được phong quan tiến tước ở Cảnh triều truyền về, mọi người mới biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì… Thật là một mùa đông khó khăn.
Nói đoạn, lão nhìn sang Nguyên chưởng quỹ, ánh mắt thâm thúy:
— Năm đó, biết bao nhiêu Đại Lý Ty Tự thừa, Ty trực, còn cả Tuần thành Ngự sử, thảy đều không tra ra được manh mối. Nay thời gian đã trôi qua nhiều năm, chúng ta muốn tra ra được điều gì hạch nhiên là khó như lên trời.
Nguyên chưởng quỹ bảo:
— Kim Trư đại nhân, nếu tôi may mắn trở thành Hải Đông Thanh của Mật Điệp Ty, định đương định sẽ tra ra được thân phận người em gái của Lục Cẩn. Tôi tin rằng cô ta nhất định không quay về Cảnh triều, nếu không với thân phận địa vị của Lục Cẩn, cô ta căn bản không cần phải ẩn tung giấu tích nhường này.
Kim Trư cười hì hì nói:
— Vậy ông thấy tại sao cô ta không quay về Cảnh triều? Biết đâu hạch nhiên là đã chết rồi thì sao.
Nguyên chưởng quỹ đáp:
— Nếu đã chết, với thủ đoạn của Lục Cẩn tự nhiên hách nhiên là có thể tìm được hài cốt mang về. Nếu cô ta chưa chết, vậy thứ có thể giữ chân một người phụ nữ lại chỉ có hai điều, một là tình, hai là con cái.
Kim Trư đầy hứng thú vỗ tay:
— Có lý! Nhưng nói vậy thì hiện giờ ông hạch nhiên cũng chưa có manh mối hay đầu ti nào sao?
Nguyên chưởng quỹ gật đầu:
— Đúng vậy ạ.
Trần Tích khẽ thở phào nhẹ nhõm, cậu mở lời:
— Đại nhân, nếu nơi này không còn việc gì…
Chưa đợi cậu nói xong, Kim Trư đã chuyển giọng, hỏi Nguyên chưởng quỹ:
— Khoan hãy bàn chuyện em gái Lục Cẩn, nói chuyện đêm nay trước đã, ta thấy Nguyên chưởng quỹ vẫn còn điều gì đó giấu giếm phải không?
Thần sắc Nguyên chưởng quỹ khựng lại:
— Đại nhân có ý gì? Những gì cần nói tôi thảy đều đã nói hết rồi.
Kim Trư cười híp mắt nói:
— Ông bán đứng hết đồng liêu của mình ở Lạc Thành thì không sai, nhưng trong số quan viên ông khai ra, chức vụ cao nhất cũng chẳng qua là một tên tiểu lại cấp huyện. Trong sổ sách Bách Lộc Các ở Lạc Thành, hiện tại vẫn còn một vạn tám ngàn lượng không rõ tung tích, dám hỏi, số bạc này đi đâu rồi?
Nguyên chưởng quỹ cảm thán:
— Kim Trư đại nhân thật lợi hại, nhanh như vậy đã kiểm kê xong sổ sách của Bách Lộc Các rồi.
Kim Trư xua tay:
— Chẳng phải ta lợi hại, mà là Ty Lễ Giám ta sở hữu những thầy kế toán giỏi nhất toàn Ninh triều.
Nguyên chưởng quỹ trầm tư giây lát:
— Đại nhân, chuyển hướng, đi phố Thông Tế.
Kim Trư vỗ vào thành xe:
— Tây Phong, đi phố Thông Tế!
Lại nghe Nguyên chưởng quỹ nói:
— Đại nhân, sổ sách nội bộ của Ty Quân Tình là quân bài tẩy tôi giữ lại cho mình sau khi gia nhập Mật Điệp Ty, trong đó thảy đều là bằng chứng và sổ thu chi việc Bách Lộc Các, Hồng Tụ Chiêu, Mính Tuyền Viện hối lộ cho các quan viên khắp vùng Dự Châu, thậm chí không thiếu quan to ở Lạc Thành. Giờ đây thảy đều giao hết cho đại nhân, mong đại nhân sau này chiếu cố nhiều hơn.Mọi trang web khác copy từ webtruyenchu.com đều là trang lậu