Trần Lễ Khâm lạnh mắt đứng nhìn, Kim Trư lại không chịu bỏ qua: Trần đại nhân, đàn áp dân biến vốn là việc của nha môn Lạc thành các ông, từ lúc ông tới đây đến bây giờ, bản tọa vẫn chưa nghe thấy ông nói một chữ cảm ơn nào.
Trần Lễ Khâm hừ lạnh một tiếng, ngậm miệng không đáp.
Kim Trư cười vì tức, quay sang nhìn Trần Tích nói lớn: Đã bảo từ sớm là đừng có nhúng tay vào chuyện này, cậu cứ nhất quyết đòi xen vào, thấy chưa, người ta còn chẳng thèm lĩnh tình kìa. Đi thôi, sau này nếu ta còn xen vào chuyện của đám văn quan nữa, thì đúng là bản thân ta không biết rút kinh nghiệm!
Trần Tích lắc đầu: Đại nhân, chuyện này vẫn chưa thể đi, còn có việc chưa làm xong.
Kim Trư gắt lên: Cậu đã lật đổ được Lưu Minh Hiển, bắt được Tư tào của Cảnh triều, đã là một đại công rồi. Không có gì bất ngờ thì môn kính tu hành sẽ sớm được gửi tới Lạc thành thôi. Lúc này rút lui là tốt nhất, sau này bọn họ có làm hỏng việc cũng không liên quan gì đến cậu, nếu cậu cứ tiếp tục ở lại đây, biết đâu đám văn quan này lại còn đổ thêm cái chậu phân nào lên đầu cậu nữa!
Trần Tích không đáp.
Kim Trư cười lạnh một tiếng: Thôi bỏ đi, ta không quản sống chết của cậu nữa, cậu muốn ở lại đây thì cứ ở lại đi. Sau này có xảy ra chuyện gì thì đừng tìm ta mà than vãn.
Nói đoạn, Kim Trư lại dẫn Thiên Mã quay người rời đi, Tây Phong mấy lần ngoảnh đầu muốn khuyên Trần Tích, nhưng cuối cùng cũng thôi.
Trương Chuyết đặt cây sát uy bổng trong tay xuống, khuyên Trần Tích: Thực ra ông ấy cũng là vì tốt cho cậu thôi.
Trần Tích ừ một tiếng: Tôi hiểu.
Cháo trắng dần đặc lại, Trương Chuyết sai người dập tắt lửa bếp dưới đáy nồi.
Một tên quan sai hỏi: Đại nhân, phát cháo nhé?
Trương Chuyết lắc đầu: Không được, phải đợi cháo nguội bớt đã rồi hãy nói.
Đến lúc phát cháo, nạn dân từng người một xếp hàng tiến lên lĩnh cháo, ai có bát thì dùng bát hứng, ai không bát thì dùng đôi bàn tay bưng.
Đến tận lúc này Trần Tích mới hiểu tại sao Trương Chuyết lại bảo đợi cháo nguội bớt, bởi vì nhiều nạn dân chạy nạn ra đây, đến một cái bát ra hồn cũng không có.
Lúc này, một gã hán tử bưng bát húp một ngụm cháo, đột nhiên ném bát xuống đất: Mẹ kiếp, đám quan lại này lừa gạt chúng ta, vậy mà lại trộn cát vào trong cháo!
Nói đoạn, gã đi lôi kéo một người trung niên đang bưng cháo bằng hai tay, đánh đổ bát cháo trên tay đối phương xuống đất: Đừng có uống nữa, cầm hung khí lên mà chơi khô máu với bọn chúng, chúng ta xông vào trong thành ăn ngon uống sướng, việc gì phải chịu cái nhục này!
Gã hán tử kia còn muốn cổ động nạn dân tạo phản, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, đám nạn dân đang xếp hàng xung quanh vậy mà đồng loạt lao tới nằm bò trên mặt đất, lẫn cả bùn đất mà hốt đống cháo dưới đất cho vào miệng, căn bản không ai màng tới gã.
Gã hán tử ngẩn ra, gã ngoảnh đầu nhìn vào trong đám nạn dân một cái, rồi lẳng lặng lùi vào trong đám đông.
Trong đám nạn dân, một vài gã hán tử vốn đang rục rịch ý đồ xấu bỗng nhiên im hơi lặng tiếng, bọn họ lĩnh cháo xong liền lặng lẽ ngồi xổm dưới đất, từng ngụm từng ngụm nuốt cả cát, nuốt sạch sành sanh cháo trắng vào bụng, không còn một tí gì.