Trên tường thành, các mật điệp tháo xuống thủ nỗ bên hông, nấp sau tường chắn chăm chú nhìn vào bóng tối dưới thành.
Kim Trư chắp tay đi tới đi lui, không còn vẻ điềm tĩnh như mọi ngày.
Thi thoảng hắn lại phải nằm bò trên thành nhìn xuống dưới một cái, xác định Trần Tích chưa xảy ra chuyện mới tạm thời buông lỏng tâm trí.
Hắn lúc này giống như một con bạc trên bàn bài cửu, cầm được một bộ bài tốt thì không ngừng xoa mở bài tẩy ra xem, một mặt lo lắng mình nhìn nhầm, mặt khác lại sợ đối thủ chơi gian hay lật bàn.
Cứ như thể Trần Tích không phải đang đánh cược mạng sống của chính mình, mà là đang cược mạng của Kim Trư vậy.
May mắn thay.
Có lẽ vì sự xuất hiện của Thiên Mã, những kẻ thuộc nhà họ Lưu ẩn núp trong đám nạn dân đã không ra tay ám sát Trần Tích, bọn chúng như độc trùng lặng lẽ ẩn mình, chờ đợi giờ Mão.
Thiên Mã đứng bên tường chắn nhìn xuống, thấy Trần Tích một mình ngồi tựa vào chân thành, nhắm mắt dưỡng thần như chỗ không người, cứ như thể đã ngủ thiếp đi.
Thiên Mã nhìn Kim Trư, ra hiệu tay: Người mới? Gan hắn rất lớn, giống như một kẻ điên.
Sắc mặt Kim Trư lập tức khổ sở như một trái cà tím: Ta có lẽ sắp rớt lại hậu thiên cảnh giới rồi, tiểu tử này sớm muộn gì cũng tự chơi chết chính mình!
Thiên Mã bất ngờ: Ngươi vậy mà lại đặt cược vào hắn?
Trong ánh mắt hắn hiện lên một tia bi mẫn.
Kim Trư cảm thán: Mật báo của Mộng Kê gửi cho Nội tướng đại nhân có viết, tiềm lực Hành quan của tiểu tử này cực cao, giống như ngươi đều là Giáp đẳng… Ta vốn nghĩ thiên tài Giáp đẳng khó tìm, phải nhanh chóng nắm lấy trong tay, nào ngờ lại sắp ngã nhào trên tay hắn.
Thiên Mã suy nghĩ một chút, không tiếng động ra hiệu: Ngươi muốn giúp hắn trở thành Thập nhị sinh tiếu?
Kim Trư gật đầu.
Thiên Mã lại ra hiệu: Hắn cũng là trẻ mồ côi?
Kim Trư lắc đầu.
Thiên Mã do dự một lát: Vậy bao giờ chúng ta mới trừ khử cha mẹ hắn?
Kim Trư hạ thấp giọng, tức giận nói: Làm Thập nhị sinh tiếu cũng không nhất định phải là trẻ mồ côi, mấy năm trước có mấy vị sinh tiếu cũng đâu có phải đâu.
Thiên Mã nghi hoặc.
Kim Trư đảo mắt trắng, nhanh chóng nói: Thật sự không cần!
Thiên Mã coi như không có chuyện gì nhìn thoáng qua tinh tượng: Sắp đến giờ Mão rồi.
Kim Trư trong lòng chấn kinh, hắn quay đầu nhìn về phía trong thành, nhưng vẫn không thấy bóng dáng xe lương thực đâu.
…
Đuốc đã tắt.
Trần Tích chậm rãi mở mắt, thấy nạn dân trước mặt từng người một đứng dậy, như một khu rừng đen khô héo, không thấy điểm dừng.Website webtruyenchu.com cập nhật chương mới nhất
Một nạn dân ôm trong lòng một bé gái, khản giọng hỏi: Vị đại nhân này, vì sao lương thực vẫn chưa vận chuyển đến, con nhỏ nhà tôi đã đói đến mức không còn sức để khóc nữa rồi.
Trần Tích im lặng đứng dậy.
Bé gái trong lòng nạn dân kia, cánh tay gầy hơn cả thanh tre.
Trần Tích nhẹ giọng hỏi: Nước lũ đã rút rồi, vì sao không ở lại Dự Tây cày cấy?
Nạn dân phẫn nộ nói: Sau khi nước lũ rút đi, ruộng vườn mà quan phủ đã định đoạt xong, chẳng hiểu sao toàn bộ đều biến thành đất nhà họ Lưu. Nhà nhà không còn lương thừa, huyện Nghĩa Mã có phú hộ bằng lòng cho chúng tôi vay lương, nhưng cái loại vay nặng lãi chín vào mười ba ra đó, nếu gánh lên vai thì đời đời kiếp kiếp đừng hòng ngóc đầu lên được. Chỉ cần có một con đường sống, chúng tôi cũng sẽ không đi hơn hai trăm dặm để đến Lạc thành.