Một trận đại hỏa, khói đặc ngút trời, đã thu hút toàn bộ người Lạc Thành tới cầu Mẫu Đơn.
Bá tánh không đi làm nữa, thảy đều rướn cổ chạy tới xem náo nhiệt, ngay cả tiểu thương cũng quẩy đòn gánh sải bước dài.
Trần Tích im lặng đi về hướng phố An Tây, dòng người đều lao về phía sau lưng cậu, duy chỉ sở hữu bóng hình gầy gò của cậu là ngược dòng mà lên.
Cậu muốn nhanh chóng trở về y quán, vì cậu có quá nhiều câu hỏi muốn hỏi.
Khi trở về trước cửa Thái Bình y quán.
Trong cửa bay ra mùi thơm của cháo trắng và mỡ phi hành, Trần Tích thậm chí có thể nghe thấy tiếng cãi cọ của Lưu Khúc Tinh và Xa Đăng Khoa ở hậu viện.
Cậu đứng ngoài cửa hồi lâu, bấy giờ mới hít sâu một hơi bước qua ngưỡng cửa, khoảnh khắc bước qua ngưỡng cửa, một trận mệt mỏi ập lên não bộ, nhưng trong lòng dường như có tảng đá treo lơ lửng bấy lâu hách nhiên đã rơi xuống đất.
Trần Tích thở phào một hơi dài, đem mọi chuyện không như ý bên ngoài thảy đều trút sạch: Tôi về rồi đây!
Lão Diêu đứng một mình sau quầy thuốc, một mặt cúi đầu gảy bàn tính, một mặt lầm bầm: Về thì về, hét cái gì mà hét?!
Ô Vân thu hai chân trước nằm cạnh bàn tính đánh giấc nồng, thấy Trần Tích vào cửa mới mở mắt ra.
Trần Tích đứng đối diện quầy thuốc, ngưng thị vị sư phụ trước mắt, cân nhắc cách mở lời.
Lão Diêu dừng bàn tay đang gảy hạt bàn tính lại, nâng mắt liếc xéo cậu: Có rắm mau thả.
Trần Tích hỏi: Sư phụ, hôm nay có phải ngài đã giúp con không?
Lão Diêu nhướng mày: Ta giúp anh cái gì? Anh đang nói sảng cái gì vậy.
Trần Tích cau mày, hơi chút hồ nghi: Không có sao?
Lão Diêu chỉ chỉ Ô Vân: Ta cả đêm thảy đều ở cùng cái đồ nhỏ này, anh hỏi nó xem, xem ta có giúp anh không.
Trần Tích nhìn sang Ô Vân, Ô Vân kêu miêu một tiếng: Hình như quả thực hách nhiên là không giúp.
Lão Diêu vuốt râu, đắc ý cười lên: Đúng rồi đó.
Ô Vân lại kêu miêu một tiếng: Nhưng sư phụ rất quan tâm huynh, ngài đã dẫn ta ra bờ sông xem huynh truy sát Nguyên chưởng quỹ, sáng sớm xác nhận huynh bình an vô sự mới về y quán đấy.
Lão Diêu tặc lưỡi: Ai hỏi con cái này chứ?!
Lúc này, Lương Miêu Nhi bưng một bát canh gừng nóng hổi ra, trực tiếp đưa cho Trần Tích: Sư phụ vừa bảo đệ nấu canh gừng, mỗi người một bát để xua hàn khí, vừa khéo huynh về rồi, mau uống lúc còn nóng đi.
Trần Tích bưng bát canh gừng im lặng hồi lâu, cuối cùng uống cạn sạch bát canh gừng.
Cậu đặt bát sứ lên quầy thuốc, bình thản nói: Sư phụ, hôm nay Kim Trư mời Mộng Kê tới thẩm vấn con, nhưng Mộng Kê trong mộng bảo con rằng ngài đã thụ ý lão không phối hợp với Kim Trư thẩm vấn con. Ngài không cần giấu con nữa đâu, cảm ơn ngài đã giúp con qua được kiếp nạn này.
Lão Diêu giễu cợt: Còn định lừa lão già này sao? Lúc ta đi lừa người khác thì cha anh còn chưa gặp mẹ anh đâu!
Trần Tích: …
Lão Diêu liếc xéo cậu: Kẻ có thể sai bảo Thập Nhị Sinh Tiếu làm việc, định đương định là đại nhân vật có thể thông thiên trong Ty Lễ Giám rồi. Ta mà sở hữu thân phận nhường ấy, sao có thể dung túng cho một tên giặc Cảnh triều như anh nhảy nhót trước mặt ta?
Trần Tích rơi vào trầm tư.
Khi Mộng Kê nói sở hữu đại nhân vật ưu ái cậu, phản ứng đầu tiên của cậu chính là sư phụ nhà mình ra tay giúp đỡ.
Nhưng lời sư phụ nói lúc này hách nhiên cũng sở hữu đạo lý, một trong những chức trách của Ty Lễ Giám hách nhiên là bắt giữ điệp báo Cảnh triều, nếu sư phụ thực sự là đại nhân vật của Ty Lễ Giám, sao có thể để cậu sống sót.