“Hồi trống thứ nhất, cơm chiến đã sẵn. Hồi trống thứ hai, giáp bào mặc gọn. Hồi trống thứ ba, đao ra khỏi vỏ. Hồi trống thứ tư, binh đao giao phong. Tiến thoái thảy đều theo quân lệnh, trái lệnh khó tránh một nhát đao, tam quân cùng lão gia về trại!”
Trần Tích ngẩng đầu, chỉ thấy bóng lưng diện bộ đồ vạt lớn màu nâu kia đang ngân nga tiểu khúc từng bước lên đê sông, biến mất sau những hàng liễu.
Đối phương vội vã tới, cũng vội vã đi.
Như một danh ca trên sân khấu, diễn xong phân đoạn rực rỡ nhất của mình rồi lui vào bóng tối phía sau màn nhung.
Lần này, Trần Tích đã chuẩn bị sẵn sàng dùng hỏa lò trong cơ thể để ngạnh kháng mộng cảnh, thậm chí chuẩn bị thử kéo ngược Mộng Kê vào vùng núi xanh của Hiên Viên.
Vạn nhất sự việc bại lộ, cậu có khả năng bị bắt vào Nội Ngục, nếu có thể tranh thủ được một cơ hội phát phối lưu đày, cậu sẽ tại nơi lưu đày dốc lòng tu hành môn kính Kiếm Chủng, đợi ngày quay lại Trung Nguyên, sẽ một kiếm giết sạch đám cẩu tặc này!
Tất nhiên, cậu cũng có khả năng không tranh thủ được cơ hội lưu đày, lúc đó cậu sẽ làm vài phát minh nhỏ để tranh thủ cơ hội được khoan hồng.
Trần Tích trước khi vào mộng đã nghĩ tới rất nhiều khả năng.
Nhưng cậu không ngờ, Mộng Kê đã nương tay.
Trần Tích không cảm nhận được địch ý từ Mộng Kê, cậu chỉ cảm thấy khi đối phương nhìn mình… có chút ngưỡng mộ.
Cậu hồi tưởng lại lời Mộng Kê nói “đắc được sự ưu ái của vị đại nhân đó”, đột nhiên nhận ra: Có người đã ra lệnh cho Mộng Kê không được thẩm vấn cậu.
Ai?
Ai có tư cách ra lệnh cho Mộng Kê?
Trần Tích trong lòng đã có một đáp án.
Lúc này, Kim Trư cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu, thành khẩn chắp tay nói: Huynh đệ, trước đây có nhiều hiểu lầm, mong cậu rộng lòng lượng thứ. Ta đã nói rồi, chỉ cần chứng minh được sự trong sạch của cậu, ta nhất định sẽ nghĩ cách đền bù. Sau này hễ có chỗ nào cần đến ta, cậu chỉ cần nói một tiếng, ta tuyệt đối không từ nan.
Nói đoạn, lão định nhiệt tình nắm lấy tay phải Trần Tích, nhưng Trần Tích lại bình thản lùi lại một bước: Đại nhân, tôi xin từ chức ở Mật Điệp Ty.
Kim Trư vội vàng cười tiến lên một bước: Sao đột nhiên lại muốn rời Mật Điệp Ty? Bổng lộc Mật Điệp Ty ta cao gấp đôi các quan viên cùng cấp khác…
Trần Tích lắc đầu: Mạng chẳng còn thì tiền bạc có ích chi?
Kim Trư lập tức đổi giọng: Chuyện nơi này xong xuôi, ta nhất định định đương bẩm báo công lao của cậu với Nội tướng đại nhân, chắc chắn sẽ xin cho cậu một môn kính tu hành. Nếu có thể đột phá Tầm Đạo Cảnh trước năm ba mươi sáu tuổi, trường thọ trăm tuổi cũng không phải là chuyện khó!
Trần Tích lùi bước thứ hai: Đại nhân, trước đây ngài đã hứa với tôi môn kính tu hành, nhưng tôi đã đem mạng ra đánh cược rồi mà vẫn chẳng thấy bóng dáng môn kính đâu. Đại nhân vật ở Mật Điệp Ty các người trở mặt còn nhanh hơn lật sách, tôi không dám nhận.
Kim Trư tiến thêm một bước: Đợi cậu trở thành Sinh Tiếu, có quan thân ngũ phẩm của Ninh triều ta, thuật pháp của mấy môn kính tiểu nhân thông thường sẽ không còn tác dụng với cậu nữa. Cậu nhìn Trương Quả Nhi kia xem, người thường sợ lão, nhưng mấy thứ ô uế lão nuôi căn bản không thể áp sát thân ta!