Đêm.
Tường cao, ngói xám, ngõ nhỏ lát đá xanh.
Đầu ngõ và cuối ngõ có hơn mười danh giáp sĩ cầm đao đầy túc sát, chặn đứng Trần Tích và tên mật điệp ở giữa. Trần Tích xoay cổ tay, giật dải vải trên miệng mình xuống.
Một tên giáp sĩ cúi đầu nhìn xuống mặt đường đá lồi lõm, sợi dây thừng vừa bị chém đứt nằm lặng lẽ ở đó, vết cắt vô cùng bằng phẳng.
Sắc mặt gã giáp sĩ đột ngột biến đổi, gã chậm rãi đưa lưỡi đao ngang trước mặt, quan sát Trần Tích một cách cảnh giác và nghiêm túc.
Nhát đao vốn dĩ định lấy mạng người vừa rồi của gã, lại vô tình cứu người. Lưỡi đao không thừa một phân, không thiếu một tấc, không làm tổn thương Trần Tích mảy may.
Khoảnh khắc vừa rồi cực nhanh, người khác có lẽ không nhìn rõ, nhưng gã rất hiểu mình định chém vào đâu.
Trùng hợp sao?
Không thể nào.
Lưỡi đao trước mặt gã chậm rãi lệch hướng về phía Trần Tích, gã nói khẽ với đồng liêu: Có cao thủ.
Nói xong, gã lại bổ sung một câu: Kẻ trói hắn, e là còn lợi hại hơn!
Đám giáp sĩ chậm rãi khép vòng vây.
Trong con hẻm chật hẹp, tên mật điệp mấy lần thử đột phá vòng vây nhưng thảy đều vô công rỗi nghề, hơn nữa, gã đột nhiên cảm thấy đám Tượng Giáp Vệ này dường như cố ý nhắm vào mình, lần nào ra tay cũng toàn lực ứng phó, đặc biệt hung mãnh.
Tượng Giáp Vệ từng bước ép sát, như những ngọn núi đổ xuống, thu hẹp không gian hoạt động của mật điệp và Trần Tích. Chỉ sau vài hiệp giao thủ thử thám, cánh tay trái và ngực của mật điệp mỗi nơi đã trúng một đao, máu chảy đầm đìa.
Đám giáp sĩ nhìn nhau, người này dường như cũng không lợi hại như tưởng tượng!
Có uẩn khúc!
Giết!
Khắc sau, đám giáp sĩ lại vung đao chém tới, Trần Tích vừa nghiêng người tránh né đao thế, vừa hạ thấp giọng hỏi: Còi đồng của Mật Điệp Ty đâu, gọi đồng liêu tới chi viện…
Trong tay ngay cả một thanh đao cũng không có, Trần Tích cảm thấy chém giết thật là gò bó đủ đường.
Trước đó cậu kéo dài thời gian, lần lữa không muốn tới gần cầu Mẫu Đơn, chỉ sợ bị cuốn vào cuộc chém giết giữa nhà họ Lưu và Mật Điệp Ty, không ngờ nhà họ Lưu quyết tâm muốn Kim Trư phải chết, đã bí mật điều tới nhiều tinh nhuệ nhường này.
Chỉ riêng một con hẻm nhỏ đã có hơn mười người, vậy toàn bộ khu phường này có bao nhiêu?
Giờ không phải lúc nghĩ những chuyện này, bắt buộc phải thoát thân trước!
Trần Tích nói tiếp: Này, cái của ngươi…
Lời chưa dứt, cậu hách nhiên khựng lại.
Thấy tên mật điệp túm lấy áo cậu, định dùng cơ thể cậu chắn phía trước làm lá chắn để xông ra ngoài.
Đám giáp sĩ định xông lên, bỗng chậm rãi dừng bước.
Thấy Trần Tích đột nhiên nắm lấy sống lưng thanh trường đao của mật điệp, chỉ cần tay khẽ rung một cái, mật điệp hách nhiên đã buông tay không tự chủ được, một luồng rung động kỳ quái truyền tới từ thân đao như bị điện giật.
Chưa đợi mật điệp kịp phản ứng, đám giáp sĩ đã thấy Trần Tích đột ngột quay người, tay phải nắm sống đao, trở tay đâm mũi đao xuyên qua phổi của mật điệp.
Mật Điệp nhìn Trần Tích với vẻ không thể tin nổi, miệng chỉ phát ra được những tiếng “hộc hộc” đứt quãng.
Trong con hẻm u tối, Trần Tích dùng tay trái đẩy ngực mật điệp, chậm rãi rút đao ra khỏi phổi gã.Hãy tôn trọng công sức converter tại webtruyenchu.com
Trong sự tĩnh lặng, cậu nhìn đám giáp sĩ im lặng giây lát: Là Lưu đại nhân phái các người tới cứu tôi sao? Đưa tôi rời khỏi đây.
Đám giáp sĩ thấy thần thái cậu trấn định, không giống như đang giả vờ.
Ngay lúc những giáp sĩ khác định thu đao, một tên Tượng Giáp Vệ đột nhiên nói: Lưu đại nhân chưa từng dặn dò việc này, bắt lấy! Trói lại rồi nói sau!
Đột nhiên, phương xa rực lên hỏa quang.
Một ngọn lửa hừng hực thắp sáng toàn bộ khu phường, cứ như có bàn tay ai đó thấm đẫm màu đỏ thẫm tùy ý quẹt một đường trên tấm vải vẽ màu đen, vừa tàn lụi lại vừa huy hoàng.