Một ông lão, một con mèo, cô độc trên phố dài.
Sư phụ, trị cô thôn long là gì ạ?
Chính là dùng một đám quân cờ lẻ loi để chém chết đại long của đối phương, một thuật đi đường kiếm lệch hướng, từng bước là sát cơ, đặt mình vào chỗ chết rồi mới sống lại. Lão Diêu ôm Ô Vân chậm rãi đi trên con đường lát đá xanh: Kỳ phong của Trần Tích là như vậy, làm người cũng như vậy. Người ta thường nói nhìn cờ biết người, quả không sai chút nào.
Lão Diêu thở dài: Lần này nếu không có biến số, thằng nhóc Kim Trư e là sắp bị Trần Tích hại chết rồi.
Ngài có vẻ rất thân với Kim Trư? Đến cả môn kính tu hành của ông ta cũng biết. Con nghe Trần Tích nói, tuyệt đối không được để người khác biết môn kính tu hành của mình đâu, sẽ có họa sát thân đấy.
Lão Diêu nghĩ một lúc: Cũng không hẳn là thân, chỉ là lúc ta còn ở kinh thành, đã tận mắt nhìn nó từ một gã béo nhỏ biến thành một gã béo lớn, từ một tên nhóc nóng nảy biến thành cái bộ dạng như bây giờ.
Ô Vân đột nhiên nói: Sư phụ, Trần Tích nói ngài có rất nhiều bí mật.
Lão Diêu vui vẻ: Ta? Nó nói thế nào.
Ô Vân suy nghĩ: Cái này có thể nói với ngài không ạ?
Lão Diêu cũng suy nghĩ: Nó có dặn là không được nói không?
Dạ không.
Vậy thì có thể nói.
Ô Vân gật đầu: Huynh ấy nói ngài rõ ràng biết về bốn mươi chín tầng trời, nhưng lại bảo là không biết.
Lão Diêu ngẩn ra: Sao nó biết là ta biết?
Ô Vân đáp: Huynh ấy nói, lúc trước khi chế ra hỏa dược, ngài hỏi huynh ấy thuật luyện kim này là do ai truyền thụ, ngài hỏi có phải là núi Vô Cực truyền thụ không. Sau này huynh ấy tán gẫu với Thế tử mới phát hiện ra núi Vô Cực chính là một trong bốn mươi chín tầng trời.
Lão Diêu tặc lưỡi: Nói chuyện với thằng nhóc này đúng là phải giọt nước không lọt mới được, sơ hở một tí là bị nó tóm ngay. Con bảo nó thông minh như thế, sao cứ toàn thông minh không đúng chỗ vậy chứ? Vẫn là chưa đủ thông minh.
Vậy thì phải thông minh ở chỗ nào ạ?
Lão Diêu bảo: Nếu nó thực sự thông minh hơn một chút, thì nên dẫn con đi thật xa tới Cảnh triều, tránh xa những chuyện thị phi này. Người thông minh thực sự thì nên ít vướng bận nhân quả, không vướng bận gì mới không có sơ hở.
Ô Vân gật đầu: Hóa ra ngài chính là sơ hở của huynh ấy.
Lão Diêu tức đến phát cười: Thôi bỏ đi, nói với con mèo nhỏ như con cũng chẳng thông suốt được!
Sư phụ, giờ chúng ta đi đâu?
Lão Diêu nghĩ một lát rồi đáp: Tất nhiên là phải tới cầu Mẫu Đơn bên kia xem xem rồi. Trần Tích tính toán rạch ròi, nhưng nó dùng kế xua hổ nuốt sói để giết Kim Trư, chính bản thân nó cũng phải tự mình nhập cục. Kim Trư chắc chắn sẽ bị nó hại chết, nhưng bản thân nó làm sao để thoát thân đây?
Ô Vân ngẩng đầu lên: Sư phụ, Trần Tích nói huynh ấy có kế hoạch rồi.
Ồ?
Ô Vân hồi tưởng một lát rồi nói: Huynh ấy bảo mình ngay từ đầu đã đeo mặt nạ, đợi đến lúc mấu chốt sẽ cố ý trở mặt với Kim Trư. Kim Trư để tránh việc huynh ấy phá hỏng đại cục, chắc chắn sẽ tìm người đổi mặt nạ để đeo, vì đó là cách đơn giản nhất đối với Kim Trư. Trần Tích nói, con người ai cũng có tính lười, mọi người quen dùng cách đơn giản nhất để giải quyết vấn đề, Kim Trư cũng không ngoại lệ.
Lão Diêu trầm ngâm một hồi, thở dài một tiếng: Kim Trư cứ nhất định phải chọc vào thằng nhóc này làm gì cơ chứ.