Trong mật thất Nội Ngục yên tĩnh, Kim Trư bóp nát chén rượu trong tay, mặc cho mảnh men xanh đâm vào lòng bàn tay, rỉ máu.
Lão chậm rãi buông lỏng bàn tay, để mảnh sứ lẫn với máu tươi rơi xuống bàn: Trần tiểu đại phu, Mật Điệp Ty ta chưa bao giờ là nơi thiện lành. Người ngoài nói chúng ta kiêu ngạo hống hách, âm hiểm độc ác, ta chưa bao giờ biện minh, vì chúng ta đúng là như vậy. Bất kể là ta, hay Vân Dương và Kiểu Thỏ, chúng ta đều phải giẫm lên xương cốt của đồng liêu mà leo lên, sau đó mới có thể giẫm lên xương cốt của kẻ khác mà báo thù.
Kim Trư dùng tấm vải trắng trên bàn bát tiên lau sạch vết máu trên tay, thong thả nói: Cho nên cậu oán ta cũng được, hận ta cũng hay, đều phải đợi đến khi cậu leo lên được vị trí của ta rồi hãy tính. Yên tâm, ta sẽ không ngăn cản đường thăng tiến của cậu, chỉ cần cậu có thể giúp ta diệt sạch cả nhà họ Lưu, lời hứa của chúng ta sẽ vĩnh viễn có hiệu lực.
Trần Tích nghiêm túc nói: Kim Trư đại nhân, tôi có thể hiểu ngài.
Kim Trư bình thản đáp: Cậu không hiểu được đâu.
Tuy nhiên, Trần Tích thực sự hiểu.
Cậu biết cảm giác báo thù cho cha mẹ là như thế nào, trước tiên bạn phải biến mình thành một kẻ điên, sau đó chìm đắm trong thế giới cố chấp vô tận, không thể giải thoát.
Trần Tích suy nghĩ giây lát rồi nói: Kim Trư đại nhân, tôi có thể giúp ngài báo thù.
Ngay khắc sau, Kim Trư trở mặt, cười hòa nhã: Như vậy thì tốt, như vậy thì tốt.
Lão đứng lên ghế mở xiềng xích cho Trần Tích, lại dìu cậu ngồi xuống, đưa đũa và chén rượu tới: Chỉ cần bằng lòng giúp ta, đó chính là anh em ruột thịt của ta.
Trong Mật Điệp Ty, ai nấy đều như kẻ điên, trở mặt cực nhanh, chỉ cần có lợi ích chung thì những hiềm khích trước đây đều có thể tạm thời gác lại.
Trần Tích im lặng ngồi bên bàn.
Kim Trư thấy cậu không động đũa, liền chủ động gắp một miếng thịt kho tàu vào bát cậu: Ta biết cậu cũng là hạng người thù dai, không sao cả, chỉ cần giết sạch cả nhà họ Lưu, cậu muốn tìm ta báo thù thế nào cũng được. Cậu muốn rửa sạch hiềm nghi cho Thế tử và Quận chúa đúng không, chúng ta vừa khéo đôi bên cùng có lợi, ta chỉ cần nhà họ Lưu chết, những người khác ta đều có thể mắt nhắm mắt mở.