Hỏng rồi!
Trần Tích đồng tử đột nhiên co rụt, người cha ruột của cơ thể này đang ở ngay trước mặt, vậy mà cậu không nhận ra!
Hèn chi vừa rồi đối phương cứ liên tục quan sát mình, hèn chi đối phương lại ngạc nhiên hỏi “Con gọi ta là đại nhân”.
Chuyện này phải chữa cháy thế nào đây?
Trong cái thời đại phong kiến mê tín này, nếu đến cả cha mình mà cũng không nhận ra, chắc sẽ bị coi là thứ dơ bẩn mà đem đi thiêu sống mất…
Chỉ thấy trước mặt Trần Lễ Khâm mặc quan bào màu xanh lam, thắt đai lưng da, khuôn mặt vì liên tục nhiều tháng giám sát công trình trên đê mà bị nắng thiêu đen nhẻm.
Khác với sắc mặt hồng nhuận của Trương Truất, Trần Lễ Khâm lúc này không giống một văn quan, trái lại càng giống một võ tướng hơn.
Tĩnh Vương nhìn Trần Lễ Khâm hiếu kỳ hỏi: “Trần đại nhân, kỳ đạo của Trần Tích là do ông dạy sao? Chắc hẳn kỳ nghệ của Trần đại nhân cũng rất đắc đạo.”
Trần Lễ Khâm chắp tay, khiêm nhường đáp: “Ty chức không giỏi kỳ nghệ, cũng chưa từng dạy nó kỳ nghệ. Khuyển tử là bùn nhão không trát nổi tường, có thể thắng ngài, chắc hẳn là do ngài đã khiêm nhường nhường nhịn nó.”
Nghe thấy hai chữ “khuyển tử”, Trần Tích hồi tưởng lại người cha đã quá cố của mình.
Người cha đó tính tình khiêm tốn, nhưng khi Trần Tích mười ba tuổi được đưa đi tham gia giải thi đấu cờ vây và đạt giải nhì, người cha đó sẽ cười nói với tất cả mọi người rằng “Thằng nhóc này cũng chỉ tranh thủ thời gian rảnh rỗi mà đánh cờ thôi, nếu không thì các người đều không phải đối thủ của nó đâu”, khiến các kỳ thủ khác tức nổ đom đóm mắt.
Trương Truất ở bên cạnh cười nói: “Vương gia, kỳ nghệ của ngài sớm đã đạt tới cảnh giới hóa cảnh rồi, tôi nhớ bảy năm trước tại buổi văn hội Giang Nam, ngài đối dịch với trụ trì chùa Pháp Môn, hòa thượng Tuệ Thông hạ nước thứ một trăm ba mươi bảy liền tưởng rằng ngài sẽ đầu hàng nhận thua, ông ta đến cả định lực thiền tu cũng không cần nữa, vẻ đắc ý hiện rõ trên mặt. Nhưng ông ta không ngờ tới, thứ chờ đợi lại là nước ‘oát’ tinh diệu thứ một trăm ba mươi tám của ngài, khiến mọi mưu tính của ông ta đều đổ sông đổ biển. Chắc hẳn Trần gia tiểu tử thắng ngài là do ngài đã chấp quân phải không?”
Tĩnh Vương nghe vậy, mỉm cười nói: “Ta quả thực có chấp Trần Tích hai quân, nhưng chỉ chấp một ván đầu. Về sau dù không chấp quân, ta cũng thua liên tiếp mấy ván đấy.”
“Hửm?” Trương Truất cùng Trần Lễ Khâm đồng loạt nhìn về phía Trần Tích.
Tĩnh Vương nhặt một quân cờ lên giải thích: “Trần Tích là một thiên tài kỳ đạo lệch lạc, các ông sau này có dịp đối dịch với nó thì sẽ hiểu ngay… Trái lại là Trần đại nhân, sao ta thấy hai cha con ông có vẻ xa cách thế nhỉ, gặp mặt cũng không chào hỏi, vừa rồi Trần Tích còn gọi ông là đại nhân, không hề xưng hô cha con.”
Trái tim đang treo lơ lửng của Trần Tích, cũng theo đó mà chết lặng cùng với Thế tử và Bạch Lý.
Cậu cứ ngỡ sự chú ý của mọi người đã chuyển sang cờ vây rồi, sao vẫn còn có kẻ bồi thêm một nhát dao thế này?
Trần Lễ Khâm liếc Trần Tích một cái, quay đầu chắp tay với Tĩnh Vương: “Bẩm báo Vương gia, ty chức cũng không biết là có chuyện gì, khuyển tử vừa rồi nhìn tôi như người xa lạ, khiến ty chức cũng vô cùng ngạc nhiên.”
Tĩnh Vương nhìn về phía Trần Tích, hứng thú mỉm cười hỏi: “Sao thế, đến cả cha ruột mình mà cũng không nhận ra sao?”
Trần Tích lưỡng lự.
Đúng lúc cậu đang cân nhắc nên trả lời thế nào, lại nghe Lão Diêu lạnh lùng nói với Trần Lễ Khâm: “Trần phủ các ông đưa Trần Tích đến chỗ lão phu làm học đồ, lễ nghĩa ngày lễ ngày tết chẳng thấy đâu. Đến nay ngay cả tiền học phí cũng lần lữa trì hoãn, túng thiếu chắt bóp, nó không muốn nhận ông cũng là chuyện thường tình. Đám văn nhân các ông suốt ngày giảng quân quân thần thần phụ phụ tử tử, nhưng phụ bất từ, tử tất nhiên không cần hiếu.”
Trần Tích nghe thấy sư phụ mình lên tiếng, đột nhiên ngạc nhiên quay đầu nhìn sư phụ.
Trong y quán, Trần Lễ Khâm sững người: “Diêu Thái y chớ có nói bừa, lúc tôi đưa Trần Tích đến y quán đã dặn dò hạ nhân, tiền học mỗi tháng nhất định phải đưa tới đúng hạn, lễ tết còn phải chuẩn bị chút lễ mọn cho ngài, Trần gia là nhà thư hương lễ nghĩa, không thể không hiểu những quy tắc này.”