Một trận đại tuyết đã biến những lầu các ngói xám cao thấp đan xen của Lạc Thành trở thành một thế giới trắng xóa.
Duy chỉ có bên trong phố Thông Tế, lớp tuyết tích trắng ngần trên mặt đất bị binh mã Mật Điệp Ty đi lại dẫm đạp thành bùn lầy đen kịt, nhà nhà trên phố cửa đóng then cài, sợ dính líu đến chuyện thị phi.
Trong tòa phủ đệ đã bị nổ thành phế tích, hàng chục mật điệp đang dọn dẹp gạch đá vụn trên đống đổ nát, cố gắng tìm kiếm manh mối hữu dụng.
Kim Trư cảm thán: Người người đều nói thụy tuyết triệu phong niên, riêng ta lại chẳng thể vui nổi… Còn bao lâu nữa mới bới xong đống phế tích này?
Đại nhân, sắp xong rồi ạ. Ngài dùng chút đồ ăn đi, đây là bánh bao lớn nhà họ Ông mà tôi vừa sai người đi mua, rất nổi tiếng ở Lạc Thành.
Đã lúc nào rồi còn ăn bánh bao… mà đúng là thơm thật đấy, nhân thịt này là thịt lợn thiến vừa được cắt tiết đêm qua, không có mùi hôi hám. Trong gia vị có bát giác, hành, gừng, dầu mè… hình như còn có loại dầu gia vị bí chế của riêng họ, thật tinh tế!
Trong sân có dựng một chiếc lều bạt hành quân bằng da bò nhỏ, trong lều đốt một lò lửa nhỏ, đang đun nước nóng.
Kim Trư nghênh ngang ngồi trong lều, gặm chiếc bánh bao lớn của nhà họ Ông còn nóng hôi hổi.
Lúc này, một mật điệp cúi người chui vào lều, thấp giọng nói: Đại nhân, phế tích đã dọn dẹp xong, ngoại trừ một số vật dụng sinh hoạt bình thường, không có bất kỳ điều gì dị thường.
Kim Trư vừa nhai bánh bao vừa lúng búng hỏi: Sát thủ đã dùng bao nhiêu hỏa khí?
Dựa vào những mảnh vỡ ống tre tìm thấy trong phế tích, chắc là hai cái.
Ngỗ tác nói thế nào?
Mật điệp bẩm báo: Ngỗ tác đã kiểm tra thương thế của người chết, trên người kẻ chết có tới bốn mươi hai vết thương do mảnh sắt vụn gây ra, một vết cắt ở cổ, một vết thương xuyên thấu ở đùi. Điều kỳ lạ là, phần thân trên của người này cùng lắm chỉ có vết trầy xước, không có gì đáng ngại.
Kim Trư giơ nửa cái bánh bao trên tay khựng lại: Uy lực của hỏa khí đó ta đã từng thấy qua, hai cái hỏa khí đã nổ sập cả căn nhà, mà thân trên của hắn lại không sao? Đây hoặc là võ phu hoành luyện ở Thương Châu, hoặc là lực sĩ thỉnh chuông của chùa Khổ Giác Cảnh triều… Cảnh triều? Đi, cạo sạch tóc của người chết, xem trên đỉnh đầu có giới bạt không!
Mật điệp nhanh chân bước ra ngoài, quỳ một gối bên cạnh thi thể Nguyên chưởng quỹ, một tay cầm đao, một tay nắm lấy tóc Nguyên chưởng quỹ cắt xuống: Đại nhân, có giới bạt!
Quả nhiên là hòa thượng chùa Khổ Giác, chắc hẳn là lũ giặc Cảnh triều rồi, bọn chúng trước đây từng đánh cắp môn kính tu hành từ chùa Khổ Giác, Kim Trư nhét nửa cái bánh bao còn lại vào miệng, nuốt chửng: Kỳ lạ thật, tại sao sát thủ lại phải gấp rút tới giết lão chứ?
Kim Trư bị làm cho hồ đồ: Người chết nghi là giặc Cảnh triều, sát thủ cũng nghi là giặc Cảnh triều, tại sao hai bên lại tàn sát lẫn nhau?
Cư dân ở phố Thông Tế nói sao, có ai nhận ra lão không?
Mật điệp lắc đầu: Không có, hàng xóm nói căn nhà này đã để trống hơn một năm, chưa từng thấy ai ra vào. Chúng tôi tìm một nha nhân đến hỏi chuyện, chủ khế của viện này là một thương nhân Huy Châu ở phương nam, những năm trước có nuôi thiếp thất ở đây, nay đã đem thiếp thất tặng cho Tri phủ Trương Truất đại nhân, đã lâu không tới Lạc Thành rồi.
Nguyên chưởng quỹ bị lột sạch quần áo, diện mạo không ai nhận ra, căn nhà thì vẫn hoang phế, Quý trước khi đi đã lột sạch y phục của Nguyên chưởng quỹ, tháo mặt nạ da người của đối phương, lập tức khiến vụ án mất đi manh mối.
Đúng lúc này, bên ngoài phủ đệ có một mật điệp cưỡi ngựa chạy tới, gã nhảy xuống ngựa cao giọng nói: Đại nhân, đại nhân?!
Kim Trư vén rèm lều bước ra: Hét cái gì, nhìn cái bộ dạng hốt hoảng của ngươi xem, trời của Mật Điệp Ty chúng ta vẫn chưa sập xuống đâu.
Lại thấy mật điệp kia khô khốc nói: Đại nhân, đêm qua tôi đã giao thiệp với Binh Mã Ty Lạc Thành, bọn họ miệng thì hứa hẹn đóng cửa thành lập trạm gác. Nhưng sáng nay tôi đi xem ở cổng thành, bốn cửa thành của Lạc Thành vẫn lưu thông bình thường, căn bản không hề lập trạm. Người của chúng ta đi hỏi chuyện gì xảy ra, người của Binh Mã Ty nói căn bản không ai thông báo cho họ phải đóng cửa. Nhìn đám bá tánh ra vào đã có tới hàng trăm người, dấu tuyết trên đường ngoài thành cũng bị phá hỏng rồi!