Dây cương nằm trong tay Trần Tích, xe bò dừng lại trên con đường hướng về phương nam.
Tuyết rơi lặng lẽ giữa đêm khuya, những bông tuyết đậu lên người ba người, vương trên kẽ tóc.
Ty tào Quý ngồi ở phía trước nhất của xe phản đánh xe, lúc này quay người nhìn về phía Trần Tích, vẻ mặt trang nghiêm hỏi: Đệ muốn quay về Thái Bình y quán? Sao vậy, đệ không tin ta và Ngô Hoành Bưu, không bằng lòng rời đi cùng bọn ta sao?
Trần Tích lắc đầu: Tin chứ. Chiều tối các anh vốn đã có thể cao chạy xa bay, vậy mà còn liều mạng quay lại cứu tôi. Nếu không có các anh, có lẽ giờ tôi đã ở trong Nội Ngục rồi.
Ty tào Quý lại hỏi với vẻ trầm trọng: Vậy đệ có biết, nếu ở lại thì rất có khả năng sẽ bị người của Lục Quan Vụ thanh trừng không?
Trần Tích chậm rãi buông dây cương ra: Hiện giờ những người trong Quân Tình Ty biết thân phận của tôi, kẻ chết thì đã chết, người đi thì đã đi, cho dù Ty chủ hay Ty tào mới đến Lạc Thành, họ cũng sẽ không tìm tới làm khó tôi nữa.
Ty tào Quý im lặng.
Vẻ mặt Trần Tích nghiêm túc, lời lẽ đanh thép nói: Tôi hiện giờ vất vả lắm mới ở lại được Tĩnh Vương phủ, cũng vất vả lắm mới trà trộn được vào Mật Điệp Ty Ninh triều, tuyệt đối không thể vì bản thân nhút nhát mà rời khỏi Lạc Thành.
Cậu bổ sung thêm một câu: Đêm nay hỏa khí tôi dùng để nổ Kim Trư, giết chết Nguyên chưởng quỹ, chính là lấy từ tay vị nhân vật lớn trong Vương phủ đó. Lần này tôi có thể lấy được hỏa khí, lần sau liền có thể lấy được phối phương, bản vẽ, hành quân bố trận đồ… Tôi ở lại đây, tác dụng sẽ lớn hơn!
Ngô Hoành Bưu nảy sinh lòng kính trọng: Tín ngưỡng của đệ còn kiên định hơn ta nhiều!
Trần Tích suy ngẫm một lát rồi nhìn về phía Quý: Đại nhân, sau khi anh đi, Ty tào Tân cũng đã thân tử đạo tiêu, tương lai sẽ là ai tới tiếp quản Lạc Thành?
Quý trầm tư một hồi: Trước đây có tin đồn, Nguyên chưởng quỹ từng tranh giành đại quyền Lạc Thành với Đinh, chắc hẳn sẽ do Đinh tới tiếp quản.
Hắn là người thế nào?
Không biết, Quý bình thản nói: Giữa các Ty tào không gặp mặt nhau, nếu không phải ta và Tân là chỗ quen biết cũ, e là đôi bên cũng không nhận ra đối phương. Bất kể là ai tới tiếp quản, đệ cũng đừng chủ động tiếp xúc với đối phương, cực kỳ nguy hiểm.
Trần Tích lại hỏi: Ty chủ nhiệm kỳ tới sẽ là ai?
Quý trả lời thẳng thừng: Chuyện này là cơ mật tối cao của Quân Tình Ty, đừng nói là ta không biết, cho dù có biết cũng không thể nói cho đệ.
Đã rõ.
Quý đắn đo mãi, vẫn khuyên nhủ: Tuy đệ ở lại có tác dụng lớn hơn, nhưng trở về Cảnh triều đệ sẽ an toàn hơn chút. Ở bên cạnh cậu của đệ, không ai làm gì được đệ đâu.
Trần Tích chậm rãi nhảy xuống xe ngựa, dưới màn tuyết rơi lả tả hướng về hai vị chắp tay từ biệt: Tôi phải về Thái Bình y quán đây, sau lần biệt ly này chúng ta cách biệt hai triều, không biết khi nào mới có thể tái ngộ, hẹn ngày gặp lại!
Cậu nhìn Ty tào Quý trên xe, đối phương có khuôn mặt gầy gò, đường nét góc cạnh, Ngô Hoành Bưu vì thương thế chưa lành nên trông có vẻ hơi suy nhược.
Cậu với hai người này giao tình không sâu, nhưng một người bằng lòng mạo hiểm tính mạng tới báo tin cho cậu, một người bằng lòng từ bỏ cơ hội cao chạy xa bay để quay lại cứu cậu.
Trần Tích đối diện với họ, tuy có nhiều lòng cảm kích, nhưng vẫn bổ sung một câu trong lòng… hậu hội vô kỳ (không hẹn ngày gặp lại).
Lúc này, Ngô Hoành Bưu không trực tiếp từ biệt Trần Tích, anh ta nhìn Ty tào Quý: Đại nhân, có thể đợi tôi một chút không?
Ty tào Quý nhíu mày: Được.
Chỉ thấy Ngô Hoành Bưu kéo lê thân hình đầy thương tích tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng tìm thấy một tửu gia đã đóng cửa.