Tiếng gà báo bình minh, Trần Tích thoát ra khỏi chiến trường trong mộng cảnh, chậm rãi đứng dậy, tập tễnh lết đến chính đường y quán, ngồi trên ghế tre chờ đợi Hỉ Bính đến.
Lương Miêu Nhi khoác lên mình bộ đồ vải xám, cũng dậy sớm ra ngoài gánh nước.
Trần Tích muốn giúp quét sân nhưng bị anh ta ấn lại trên ghế tre: Vết thương của đệ còn phải dưỡng một tháng nữa đấy, đừng có cử động lung tung. Mấy việc vặt trong y quán này để một mình ta làm là được rồi.
Trần Tích hiếu kỳ nói: Thực ra anh cũng thấy đấy, mọi người không hề bài xích việc các anh ở lại đây, cho nên Miêu Nhi đại ca không cần phải tranh làm hết mọi việc đâu.
Lương Miêu Nhi thấp giọng nói: Ta làm bao nhiêu việc cũng không sao, chỉ cần các người đừng trách anh trai ta hôm qua không giúp đỡ là được, huynh ấy có nỗi khổ tâm riêng.
Tại sao anh ấy lại đặt ra quy tắc tam bất bang cho mình vậy? Trần Tích nghi hoặc hỏi: Trước đây anh ấy thường xuyên giao thiệp với Ty Lễ Giám sao?
Lương Miêu Nhi quẩy đòn gánh, đứng giữa chính đường im lặng hồi lâu, cuối cùng mới nói: Thực ra trước đây ta đã nói dối, sau khi chị dâu ta rời đi không phải hoàn toàn mất tin tức.
Chị ấy đã đi đâu?
Lương Miêu Nhi cúi đầu: Lúc chị dâu ta rời khỏi Ninh triều đã bị Mật Điệp Ty phát hiện, Thiên Mã đã chặn chị ấy lại ở biên trấn, chị ấy làm sao là đối thủ của Thiên Mã được, lập tức bị bắt tại trận. Lúc đó Nội tướng sai người tìm đến anh trai ta nói rằng, ông ta có thể không áp giải chị dâu vào Nội Ngục mà đưa về Lạc Thành, nhưng điều kiện là sau này anh trai ta không được đối địch với Ty Lễ Giám, ngoài ra còn phải giúp Ty Lễ Giám làm ba việc.
Vậy sao chị dâu anh không trở về? Trần Tích bỗng nhận ra, Ty Lễ Giám chắc chắn sớm đã nghi ngờ thân phận của vị nữ đao khách kia rồi, vẫn luôn đợi chị ta bỏ trốn để dùng chị ta khống chế Lương Cẩu Nhi.
Lương Miêu Nhi cười nói: Anh trai ta đã đồng ý điều kiện của Nội tướng, nhưng huynh ấy không để Ty Lễ Giám đưa chị dâu về, mà chọn cách để Ty Lễ Giám thả chị ấy đi.
Trần Tích mặc nhiên giây lát, cậu không ngờ câu trả lời lại là như vậy: Vị Yên Nhi cô nương ở ngõ Hồng Y kia… rất giống chị dâu anh đúng không.
Ừm, Lương Miêu Nhi chất phác cười rồi bước ra cửa: Ta đi gánh nước đây, lát nữa còn phải nấu cơm nữa.
Đúng lúc anh ta ra cửa thì thấy trên con đường lát đá xanh phố An Tây, cô nàng Hỉ Bính đang xách váy vội vã chạy tới, vừa vặn lướt qua vai Lương Miêu Nhi ngay ngưỡng cửa.
Trần Tích cười đứng dậy đón tiếp: Hỉ Bính cô nương sao lại tới y quán sớm thế này?
Hỉ Bính vừa thấy cậu liền vội vàng nói: Trần Tích, đang định tìm huynh đây. Bạch Bát Nhã không biết lại bị kẻ gian nào đánh bị thương rồi, phu nhân gọi huynh tới chữa trị cho nó đây… Không biết kẻ nào mà độc ác thế, vậy mà ra tay độc ác với Bạch Bát Nhã tận hai lần! Thật là thất đức quá đi!