Trong ngõ nhỏ Lạc Thành lúc sáng sớm, Ô Vân nhẹ nhàng xuyên qua các con hẻm, không hoảng không vội, rất có phong thái của đại tướng.
Phía sau nó chỉ còn lại sáu con mèo Li Hoa dũng mãnh nhất đi theo.
Khi chúng đi qua, có con chó giữ nhà xông ra sủa cuồng nhiệt, tuy nhiên một con mèo Li Hoa trong số đó chỉ thản nhiên liếc nhìn con chó một cái, con chó liền lập tức rên hừ hừ rồi trốn biệt vào trong nhà.
Khắc sau, một con mèo Li Hoa từ phía đối diện cuồng bôn chạy về, kêu meo một tiếng: Không tìm thấy!
Ô Vân cũng kêu meo một tiếng: Thăm dò tiếp, báo cáo tiếp!
Con mèo Li Hoa quay người phi nước đại rời đi.
Chỉ một lát sau, một con mèo Li Hoa dẫn đường khác cũng quẹo trở lại: Không tìm thấy!
Ô Vân: Thăm dò tiếp, báo cáo tiếp!
Nó phái ra sáu con mèo Li Hoa, chia làm sáu con đường để đuổi theo, nó không tin không tìm thấy kẻ mà Trần Tích nói.
Lúc này, một con mèo Li Hoa chạy về: Tìm thấy rồi!
Ô Vân vút một tiếng lao ra, bóng dáng đen kịt như một dải bóng đổ chảy trôi, vừa mượt mà vừa hung mãnh.
Ty tào đã đi tới phố Trường Ninh, đoản đao trong tay đã biến mất, giấu vào trong ống tay áo. Khi gã đi giữa đám đông, trông giống như một nông phu bình thường nhất, không có gì lạ thường.
Người đi đường ở Lạc Thành đã dần đông đúc lên, nhà nhà đều khiêng thùng phân ra, đổ phân qua đêm vào “đô xí” ven đường do quan phủ xây dựng.
Công nhân gánh phân vây quanh đô xí, cư dân vừa đổ, họ vừa múc.
Thời đại này, việc tranh giành phân bón đã hình thành một chuỗi ngành nghề khổng lồ, thương nhân trộn phân vào đất cứng để tạo hình, sau khi ủ phân thì bán cho nông hộ.
Có người nhờ việc kinh doanh này mà tích lũy được vạn quán gia tài, công nhân gánh phân cũng có danh xưng riêng biệt là “khuynh cước đầu”.
Ty tào bỗng dừng bước, gã hơi liếc mắt, ánh mắt dưới nón lá sắc bén như đao, cắt lên người mỗi khách bộ hành.
Nhưng mặc cho gã tìm kiếm hồi lâu cũng không tìm thấy bất kỳ manh mối nào.
Kỳ lạ, trong lòng Ty tào luôn có một cảm giác khủng hoảng không rõ nguyên do, giống như bị ai đó dùng kim đâm vào giữa chân mày, khiến nơi đó ngứa ran.
Mỗi khi gã bị giám sát đều có cảm giác này, nhưng lần này gã không tìm thấy người giám sát mình.
Đang lúc kiểm tra, một con mèo Li Hoa nghênh ngang đi qua chân gã.
Ty tào chỉ nhẹ nhàng liếc nó một cái rồi dời tầm mắt đi chỗ khác, hoàn toàn không nghĩ ngợi nhiều.
Là ai đang theo dõi mình?
Mật Điệp Ty?
Hay là vị Nguyên chưởng quỹ kia? Hay là Lưu gia?
Nghĩ đến đây, Ty tào tăng tốc bước chân, gã chui vào một con hẻm cụt, chỉ khẽ nhảy một cái đã lên tới hiên tường.
Gã khom người nấp sau một nóc nhà, thận trọng ló đầu ra nhìn chằm chằm con hẻm cụt đó, muốn xem có ai đuổi theo không.
Tuy nhiên, Ty tào đợi ròng rã một khắc đồng hồ, vẫn không thấy ai đi theo. Mà trên mái nhà dân này, cũng chỉ có một con mèo đen đang đùa giỡn với mèo Li Hoa ở cách đó không xa, không có gì bất thường.
Ty tào khẽ thở phào nhẹ nhõm, xem ra là dạo này sợi dây thần kinh trong não căng quá mức nên nghĩ nhiều rồi.
…
Trong con hẻm nhỏ vắng người, Trần Tích tựa vào bức tường xám bên cạnh chậm rãi thở dốc, cậu không chắc chắn Ô Vân có thể đuổi kịp Ty tào hay không, nhưng luôn phải thử một lần.
Trước đây, cậu không hề có lập trường giữa Mật Điệp Ty Ninh triều và Quân Tình Ty Cảnh triều, làm việc cho ai cũng được, cứ có bạc là xong.
Nhưng cuộc sống không thể mỗi ngày đều đi trên dây thép… Vào khoảnh khắc ngắm hoàng hôn trên cổ lầu, Trần Tích nhìn những người bạn Ninh triều bên cạnh, bỗng nhiên muốn có một khởi đầu mới.