Trong sân nhỏ của Thái Bình y quán, con quạ nhảy qua nhảy lại trên cành cây, như thể vừa nhìn thấy chuyện gì không tưởng.
Lão Diêu bật dậy khỏi chiếc ghế nằm bằng tre, kinh hãi đến mức líu lưỡi, chỉ biết thốt lên mấy tiếng “ngươi, ngươi, ngươi”.
Trần Tích ngồi xếp bằng dưới đất, cảm nhận luồng kiếm khí thoắt ẩn thoắt hiện trong cơ thể.
Lão Diêu cúi người vặn tai Trần Tích: “Tỉnh hồn chưa, vừa rồi là thế nào hả!?”
“Đau đau đau,” Trần Tích nhe răng trợn mắt.
Vốn dĩ cậu còn đang đắc ý, khí thế bừng bừng, kết quả bị Lão Diêu vặn một cái là kéo thẳng về với thực tại.
Giống như bao đứa trẻ sau khi lớn lên, dù bên ngoài có tung hoành thế nào, về nhà vẫn bị cha mẹ càm ràm như cũ.
Trần Tích vội vàng hỏi: “Gì vậy sư phụ?”
Lão Diêu buông tay ra, đứng thẳng người, bực dọc nói: “Ta hỏi ngươi, thứ ngươi vừa tu luyện là môn kính Kiếm chủng đúng không!?”
“Vâng.”
Lão Diêu vuốt râu, nhất thời không biết nên hỏi gì tiếp, cạn lời.
Không phải lão thiếu kiến thức nên mới kinh ngạc.
Mà chính vì lão biết môn kính Kiếm chủng có ý nghĩa gì, nên mới bị dọa cho khiếp vía.
Lão Diêu nghẹn nửa ngày: “Sao ngươi lại tu luyện được môn kính Kiếm chủng!?”
Trần Tích vô tội đáp: “Chẳng phải ngài nói con tu luyện Kiếm chủng thì có thể đi chém quan viên, chém hoàng tử, hai môn kính bổ trợ cho nhau sao…?”
Lão Diêu nghe vậy lại giật mình lần nữa, lão trợn mắt nói: “Ngươi đừng có mà nói bậy, ta chỉ nói thế thôi, ngươi đừng có làm càn! Ta bảo này, cách tốt nhất để tu luyện môn kính Sơn Quân là đợi mấy lão quan tự chết, như vậy mới không rước họa vào thân.”
Nói đoạn, lão lại kiên nhẫn khuyên nhủ: “Cả cái nội các cộng lại chắc chưa tới mười chiếc răng, toàn là lũ già nua sắp xuống lỗ cả rồi, sống không thọ đâu, ngươi đợi thêm chút nữa, không cần vội thế.”
Trần Tích nhận ra, sư phụ thực sự lo lắng cậu sẽ làm thật!
Cậu vội vàng cười nói: “Con đùa với ngài thôi mà, con đâu phải hạng người giết chóc vô tội.”
Lão Diêu chỉnh lại: “Mấy lão Các lão đó cũng chẳng vô tội gì… Nhưng ngươi giết nhiều quá thì cũng có lúc sơ sẩy, Các lão nào mà chẳng có đại Hành Quan canh giữ bên cạnh?”
“Vâng vâng, con biết rồi,” Trần Tích gật đầu.
Lão Diêu bấy giờ mới hoàn hồn, ngồi lại ghế tre nghiêm túc hỏi: “Ngươi học môn kính Kiếm chủng ở đâu? Đây là bí mật lớn nhất của Võ Miếu Cảnh triều, sao ngươi có thể học được? Lẽ nào cái người mà Cảnh triều tìm bấy lâu nay chính là ngươi… Không đúng, tuổi tác không khớp, lúc đó ngươi còn chưa ra đời.”
“Hay là do cậu hoặc mẹ ngươi truyền lại? Cũng không phải, họ làm sao có cơ hội tiếp xúc với môn kính Kiếm chủng chứ…”
Trần Tích thản nhiên trả lời: “Sư phụ, là tiên nhân báo mộng dạy con đấy.”
Lão Diêu lườm một cái: “Không muốn nói thì thôi, đừng có bịa chuyện, cút sang một bên.”
Tuy nhiên Trần Tích lại nghiêm túc nói: “Sư phụ, con không nói dối, tiên nhân trong mộng tên là Hiên Viên, con từ nhỏ đã thường xuyên mơ thấy, chỉ là trước đây nhìn không rõ, cũng không nói chuyện được, giờ thì con có thể trò chuyện hẳn hoi với ông ấy rồi.”
Lão Diêu quan sát kỹ biểu cảm của Trần Tích, thấy thiếu niên vô cùng chân thành.
Lão lấy từ trong ống tay áo ra sáu đồng tiền đồng gieo xuống đất, nhưng lần này, dù lão có gieo bao nhiêu lần, quẻ nào cũng khác nhau.
“Quẻ tượng loạn hết cả rồi, lẽ nào đúng là tiên nhân giúp ngươi?” Lão Diêu tặc lưỡi: “Không ngờ quan hệ của ngươi cũng rộng thật.”
Trần Tích: “…”
Lão Diêu thở dài một tiếng thật dài: “… Thế mà cũng học được Kiếm chủng, thật chẳng biết nói sao cho thấu. Ngươi có biết không, nếu đem môn kính tu hành thiên hạ ra phân hạng, môn kính Kiếm chủng đứng thứ hai thì không ai dám xưng thứ nhất.”
“Ngươi có biết không, Lục Dương cả đời mê võ không cưới vợ, không có con cái. Biết bao nhân tài trẻ tuổi Cảnh triều vào Võ Miếu chỉ để đợi lúc Lục Dương tuyệt vọng với đại đạo mà truyền lại môn kính Kiếm chủng, kết quả là bao nhiêu người đợi từ lúc tóc xanh đến khi bạc đầu, cuối cùng cũng chỉ uổng công.”
Nói đoạn, lão nhìn Trần Tích, trầm ngâm: “Nếu Cảnh triều biết ngươi đang tu luyện môn kính Kiếm chủng, họ chắc chắn sẽ dốc toàn bộ sức mạnh Quân Tình Ty để giết ngươi, ngươi không sợ sao?”
Trần Tích thấp giọng hỏi: “Sư phụ, con lén lút tu luyện… Lục Dương có đích thân tới giết con không?”
“Thế thì không đâu, Lục Dương cả đời tu hành không phải để đắc đạo trường sinh, mà là để tìm kiếm đối thủ mới,” Lão Diêu lắc đầu: “Ông ta thậm chí còn mong chờ ngươi tu đến Thần Đạo cảnh để được đấu một trận ấy chứ. Nhưng dù ông ta không ra tay, ngươi cũng khó lòng sống sót, lại đây, để ta xem lại đường sinh mệnh cho ngươi, chắc trước đó nhìn nhầm rồi…”