Những ngôi sao trên trời đôi khi trông thật gần, chúng như treo ngay trên đỉnh đầu, khảm vào bầu trời sâu thẳm tối tăm. Khi đứng trên đỉnh núi, cảm giác như chỉ cần giơ tay ra là có thể chạm tới.
Nhưng thực tế, những ngôi sao chúng ta nhìn thấy có lẽ chỉ là ánh sáng từ hàng vạn năm trước phóng chiếu lại.
Trần Tích không biết tuổi thọ của Hiên Viên dài đến mức nào mà ông ta có thể thong dong tiêu tốn 434 năm chỉ để làm bước đệm cho việc tu hành.
Cậu nhìn con quạ: “Quạ thúc, ngài có biết Lục Dương, sơn trưởng Võ Miếu của Cảnh triều không?”
Con quạ gật đầu.
Trần Tích hỏi tiếp: “Vậy ngài có biết ông ta bao nhiêu tuổi rồi không?”
Dứt lời, chưa đợi con quạ kịp phản ứng, lão Diêu đã chắp tay sau lưng bước ra: “Sáng sớm không ngủ, đi nghe ngóng về Lục Dương làm gì?”
“À,” Trần Tích suy nghĩ rồi đáp: “Lương Cẩu Nhi chẳng phải nói con hợp học Kiếm chủng sao. Con nghe nói Lục Dương ở Võ Miếu Cảnh triều cũng tu luyện Kiếm chủng, nên muốn tìm hiểu một chút.”
Lão Diêu cười nhạo: “Ngươi muốn học là học được chắc? Có người chịu dạy ngươi không? Chẳng phải đã hết sốt rồi sao, sao vẫn còn nói sảng thế.”
Trần Tích: “… Ngài cứ kể cho con nghe Lục Dương bao nhiêu tuổi đã.”
Lão Diêu thong thả nói: “Theo lời đồn thì đã một trăm ba mươi tuổi rồi. Cấp bậc tu hành của ông ta cao, đương nhiên sống thọ hơn.”
“Ông ta thành danh năm bao nhiêu tuổi?”
Lão Diêu liếc cậu một cái, hờ hững nói: “Ta việc gì phải kể cho ngươi mấy chuyện này? Đi mà hỏi người khác.”
Trần Tích suy nghĩ một lát rồi vào phòng bê chiếc ghế nằm bằng tre ra cho lão Diêu, đỡ lão nằm xuống.
Cậu vừa bóp chân cho lão, vừa chân thành nói: “Sư phụ, con có thể đi hỏi người khác thật, nhưng họ làm sao uyên bác bằng ngài được. Tục ngữ có câu ‘trong nhà có người già như có bảo vật’, con giữ khư khư núi vàng như ngài đây thì việc gì phải tìm người khác? Họ sao so bì được với sư phụ? Không đời nào!”
Lão Diêu liếc cậu, im lặng hồi lâu rồi mới chậm rãi mở miệng: “Nãy ngươi hỏi cái gì nhỉ?”
“Lục Dương thành danh năm bao nhiêu tuổi ạ.”
“Thành danh năm bao nhiêu à?” Lão Diêu trầm tư, ánh mắt đầy vẻ hoài niệm: “Đó là một nhân vật huyền thoại, một trong số ít những truyền thuyết còn sống trong giang hồ.”
“Lục Dương xuất thân từ nhà quyền quý ở Cảnh triều, cha là Quán Quân Hầu Lục Tiêu, bị tàn phế sau trận chiến quan ải Sùng Lễ, nên đã sớm truyền lại môn kính Kiếm chủng gia truyền cho Lục Dương. Nghe đồn Lục Dương mười hai tuổi vào Tiên Thiên, mười sáu tuổi vào Tầm Đạo, hai mươi mốt tuổi đạt tới Thần Đạo cảnh, hai mươi hai tuổi đã làm chủ Võ Miếu, trở thành vị sơn trưởng trẻ tuổi nhất lịch sử Cảnh triều.”
“Sau khi tiếp quản Võ Miếu, Lục Dương từng hai lần xuôi nam tới Ninh triều. Lần đầu tiên, ông ta lên chùa Linh Hóa trên núi Tĩnh Hải, đánh vỡ chiếc chuông đồng trước cửa chùa, phế luôn công lực tu hành của vị trụ trì.”
“Lần thứ hai xuôi nam, Lục Dương xông thẳng lên Ngọc Thanh Quán trên núi Lâm Hư, giết chết đạo thủ của quán, chẻ đôi tấm biển ngạch trước điện Ngọc Hoàng. Giữa vòng vây của hàng trăm đệ tử Ngọc Thanh Quán, ông ta còn lấy mảnh gỗ tấm biển đó đốt lửa hâm rượu uống. Lúc đi, chỉ để lại một câu: ‘Chẳng qua cũng chỉ đến thế’.”
Trần Tích chấn động, cao thủ Thần Đạo cảnh hóa ra có thể tùy ý làm càn như vậy sao?
“Tại sao ông ta lại tìm đến hai nơi đó gây sự?”