Công lao ta một nửa, ngươi một nửa, thấy thế nào?
Gian phòng đánh bạc vốn dĩ đang náo nhiệt, lúc này lại yên tĩnh lạ thường.
Trong căn phòng bao rực rỡ gấm hoa, Kim Trư béo múp ngồi bên cạnh chiếc bàn tròn.
Trên chiếc bàn tròn, cái xác chết treo lủng lẳng trên xà nhà đưa qua đưa lại, Kim Trư lại cười híp mắt như không có chuyện gì, tựa như bên cạnh đang có một cô nương bán nụ cười ở ngõ Hồng Y vậy.
Trần Tích ngồi xuống đối diện bàn, hiếu kỳ hỏi: Kim Trư đại nhân, nếu đêm nay bắt được điệp báo Cảnh triều thì công lao không hề nhỏ, ngài cứ thế nhường cho tôi sao?
Kim Trư rót cho Trần Tích một chén trà nóng, thong thả nói: Những năm qua, nhờ Nội tướng đại nhân tin tưởng nên đã giao cho ta quản lý túi tiền của Mật Điệp Ty. Lúc đầu ta không hiểu lắm, nào là tiệm lương dầu, thanh lâu, sòng bạc, tiệm may, bị người ta lừa cho vấp phải không biết bao nhiêu hố, lỗ không ít tiền. Nhưng Nội tướng cũng không nói gì, chỉ bảo ta không cần sợ phạm sai lầm.
Trần Tích bỗng nhận ra, vị Kim Trư này e rằng cũng là trẻ mồ côi được Nội tướng nhận nuôi.
Đối phương tuổi còn trẻ đã nắm giữ tài quyền của Mật Điệp Ty, ngay cả việc thua lỗ cũng được Nội tướng bao dung, đôi bên chắc chắn có mối quan hệ cực kỳ sâu dày. Kim Trư hầu như trong mỗi câu nói đều để lộ tình cảm ngưỡng mộ đối với Nội tướng.
Với bên ngoài thì đó là Độc tướng, nhưng với Kim Trư, đó là một nhân vật như người cha.
Kim Trư tiếp tục nói: Sau này, ta thực sự có thiên phú kinh doanh, dần dần học được những mánh khóe trong việc làm ăn. Ta phát hiện ra, đầu tư hạng ba là đầu tư sức lực, bắt chước người ta hao tâm tổn sức làm mấy việc buôn bán nhỏ, ví như quán mì; đầu tư hạng hai là đầu tư kỹ thuật, làm những thứ người khác không làm được, ví như đường trắng; đầu tư hạng nhất là tiền đẻ ra tiền, một vốn vạn lời, ví như tiền trang. Nhưng những kiểu đầu tư này đều chưa phải là cao minh nhất…
Trần Tích trầm tư: Vậy đầu tư cao minh nhất là gì?
Kim Trư cười đáp: Đương nhiên là đầu tư vào con người.
Gã cảm thán: Bao năm qua, khoản đầu tư chính xác nhất của ta chính là giúp đỡ Thiên Mã. Hồi đó ta chưa phải là Kim Trư, hắn cũng chỉ là một mật điệp nhỏ nhoi, mỗi lần bắt điệp báo hắn đều xông lên trước nhất, làm xong việc dù mệt đến đâu, mời hắn một bát mì thịt bò là hắn có thể quẹt miệng, vui vẻ đi ngủ. Nhìn cái bộ dạng ăn mì của hắn, cứ như thể mì thịt bò là thứ ngon nhất trần đời vậy.
Sau này ta thành Kim Trư, hắn vẫn chỉ là một mật điệp cấp Đào nhỏ bé, ta bèn đem công lao của mình nhường hết cho hắn, giúp hắn đổi lấy môn kính tu hành, trở thành Thiên Mã như hiện nay. Những năm qua, Hạ cửu vị cứ như hoa rơi nước chảy, đến rồi lại đi, duy chỉ có ta và Huyền Xà là ngồi vững chưa từng thay đổi, Huyền Xà là nhờ Bạch Long chiếu cố, còn ta chính là nhờ Thiên Mã rồi.
Nhất thời, Trần Tích vậy mà lại cảm thấy một chút nhân tình vị trong Mật Điệp Ty vốn lạnh lùng vô tình này.
Cậu tưởng tượng cảnh Kim Trư cười dao giấu trong nụ cười sau khi bắt được điệp báo, dắt theo Thiên Mã trẻ tuổi ngồi trong quán mì ăn mì thịt bò là khung cảnh thế nào, hai người chắc hẳn sẽ vừa bóc tỏi vừa tán gẫu, nói một câu suýt nữa thì nguy.
Nghĩ thế nào cũng thấy có chút không chân thực.
Cũng hèn chi đối phương rõ ràng chỉ là sinh tiếu thuộc Hạ cửu vị mà lại cứng cỏi hơn Vân Dương, Kiểu Thỏ rất nhiều.
Dám hỏi Kim Trư đại nhân, thăng lên cấp bậc nào mới có được môn kính tu hành? Trần Tích khẽ hỏi.