Trong màn sương mù mờ ảo của buổi sớm mai, tiếng gà báo bình minh vang lên, một cỗ xe ngựa chậm rãi dừng lại trước cửa y quán.
Bạch Lý vén rèm nhảy xuống xe, vươn vai một cái thật dài.
Cô nàng quan sát xung quanh, nhưng không thấy bóng dáng gầy gò đang cầm chổi quét đất kia.
Kỳ lạ, rõ ràng giờ này ngày hôm qua, đối phương vẫn còn đang quét dọn trước cửa mà, sao hôm nay lại không thấy đâu?
Đang ngủ sao?
Lúc này, Lương Miêu Nhi cũng cõng Lương Cẩu Nhi chậm chạp nhảy xuống xe ngựa, đi vào bên trong y quán.
Thân hình Lương Cẩu Nhi cao lớn, nhưng ở trên lưng Lương Miêu Nhi lại nhẹ như không, ngày thường gã cõng anh trai đi mười mấy dặm đường cũng vẫn như người không có việc gì.
Lương Miêu Nhi nở nụ cười hiền hậu, chào tạm biệt Thế tử và Bạch Lý quận chúa: Thế tử, quận chúa, cảm ơn sự khoản đãi, tôi đưa anh trai vào ngủ trước đây.
Thế tử cười xua xua tay: Đi đi, đi đi.
Đợi đến khi Lương Miêu Nhi về đến phòng ngủ học đồ, Bạch Lý kiễng chân liếc nhìn vào trong phòng một cái, vẫn không thấy bóng dáng Trần Tích đâu: Kỳ lạ, cái tên lòng dạ đen tối kia đi đâu rồi?
Trần Tích không có ở y quán, cậu đang bước đi trên con đường đá xanh dẫn đến Đông Thị.
Cậu đi phía dưới, còn Ô Vân thì nhảy nhót linh hoạt trên mái hiên bên cạnh.
Một người một mèo song hành, con mèo đen trên mái nhà giống như một tinh linh lặng lẽ thủ hộ Trần Tích.
Đông Thị đã bắt đầu náo nhiệt, hàng hóa nam bắc tập trung tại đây, từng nhóm phu khuân vác cơ bắp cuồn cuộn vác những bao tải gai, đi lại nườm nượp không dứt.
Trần Tích tìm một tiệm đồ ăn sáng, ngồi xuống chiếc bàn gỗ nhỏ ngoài tiệm, Ô Vân nhẹ nhàng nhảy vào lòng cậu, trốn trong lớp áo, chỉ thò cái đầu ra khỏi cổ áo.
Trần Tích, bánh bao!
Trần Tích cười vẫy vẫy tay gọi tiểu nhị: Tiểu nhị, cho hai lồng bánh bao thịt kho, một bát sữa đậu nành nóng!
Được rồi! Khách quan ngồi đợi lát, bánh bao có ngay đây!
Đợi khi bánh bao được bưng lên bàn, tay phải Trần Tích cầm bánh bao cắn một miếng lớn, tay trái thì cầm một chiếc bánh khác đưa tới trước ngực, để Ô Vân ăn từng miếng một.
Cậu ăn rất chậm, lặng lẽ chờ đợi.
Ngay khi cậu ăn xong cái bánh bao thứ hai, tiệm tạp hóa bên cạnh có một vị khách trung niên ghé tới: Ông chủ, thổ tiêu bán thế nào vậy?
Ông chủ ngồi trong tiệm vắt chân chữ ngũ: Ba trăm văn một đấu, trong vòng ba dặm có thể cho tiểu nhị vận chuyển đến nơi ngài yêu cầu… Khách quan, ngài mua thổ tiêu làm gì?
Vị khách kia mỉm cười đáp: Nhà tôi làm hỏa thốn điều (que diêm), mỗi ngày đều không thiếu được thổ tiêu, vốn dĩ hàng ngày vẫn lấy hàng chỗ lão Lý, nhưng chẳng biết sao sáng nay tiệm nhà lão lại không mở cửa. Ông chủ, ba trăm văn một đấu hơi đắt, có thể bớt chút không?
Tuy nhiên ông chủ vừa cắn hạt dưa vừa nói: Mua thì mua, không mua thì thôi.
Vị khách sa sầm nét mặt, phất tay áo bỏ đi: Ông làm ăn kiểu gì vậy, có biết nói chuyện không hả? Đông Thị thiếu gì chỗ bán thổ tiêu, đâu phải nhất thiết phải mua nhà ông!
Ông chủ vẫn thản nhiên cắn hạt dưa: Vậy thì ngài đi chỗ khác mà mua.
Trần Tích nhìn vị khách kia rời đi, ngay sau đó, một thanh niên ăn mặc kiểu phu thuyền trong tiệm đồ ăn sáng, ngay cả cơm cũng không ăn nữa, lập tức buông đũa, đứng dậy bám theo sau vị khách kia.
Đôi bên cách nhau hơn mười bước, gã phu thuyền trẻ tuổi theo dõi giữa đám đông, dán chặt mắt vào vị khách đó.
Lúc đi ngang qua cạnh Trần Tích, cậu nhìn thấy trên hổ khẩu tay phải của gã thanh niên có lớp chai dày, đó là dấu vết do quanh năm cầm nắm binh khí để lại.
Trần Tích trong lòng minh ngộ: Kim Trư đã ra tay rồi.
Vị Kim Trư này còn thông minh và kín kẽ hơn tưởng tượng, đối phương đoán được Cảnh triều muốn có được nhất chính là hỏa khí, nên sau khi đến Lạc Thành đã âm thầm bố cục, thâu tóm cửa tiệm, cài cắm mật điệp giả làm thương nhân, truy xét từng kẻ muốn mua thổ tiêu!