Trong quán mì, trên bệ bếp to lớn đặt một chiếc nồi khổng lồ, hơi trắng bốc lên nghi ngút.
Sư phụ cắt mì một tay nâng khối bột trên vai, trên tay kia, lưỡi dao cắt không ngừng nghỉ, tựa như một đao khách ẩn mình trong dân gian giữa chốn giang hồ.
Chỉ thấy từng sợi mì bay vào trong nồi, độ dày mỏng vừa vặn.
Mì được múc vào bát, lại múc thêm một muỗng thịt bò béo ngậy cùng nước dùng rưới lên, tuy đơn giản nhưng lại vô cùng mỹ vị.
Lửa bếp và khói cơm, chính là hơi thở hồng trần giản dị nhất trong nhân gian này.
Thế tử vẫy vẫy tay gọi tiểu nhị của quán mì: Tiểu nhị, cho một bát mì đao tông.
Tiểu nhị cũng nhận ra gã, lập tức cười nói: Được rồi, Thế tử ngài đợi chút, có ngay đây!
Trần Tích ngạc nhiên: Thế tử, tiểu nhị ở đây cũng quen ngài sao.
Thế tử ngồi xuống bên chiếc bàn gỗ trong quán mì, tùy ý dùng ống tay áo bằng chất liệu tinh xảo lau lau mặt bàn: Lúc chưa đi thư viện Đông Lâm thường xuyên tới đây, lúc ở thư viện thì thường xuyên nhớ cái món này.
Ngài thân là Thế tử, sao lại tới quán mì nhỏ này ăn đồ?
Thế tử rút một đôi đũa từ ống gỗ trên bàn ra: Ở trong vương phủ, thức ăn từ thiện phòng mang đến phòng phải đi mất ròng rã một nén nhang, cơm bưng đến trước mặt đều nguội lạnh cả rồi, lúc nhỏ ta nói muốn tới nhà bếp ăn, bọn họ lại bảo ta không có quy củ… Không giống ở đây, mì bưng đến trước mặt vẫn còn nóng hôi hổi, thêm chút giấm, bẻ hai tép tỏi, ăn thật thoải mái.
Tiểu nhị quán mì hình như cũng không bận tâm đến thân phận Thế tử của ngài nhỉ.
Ha ha, Thế tử dương dương tự đắc: Phụ thân dạy bảo chúng ta phải đối xử tốt với mọi người, không được tự phụ thân phận cao cao tại thượng, ngươi không thấy hàng xóm láng giềng đều yêu quý ta sao, đây chính là uy vọng mà phụ thân ta tích lũy hơn mười năm ở Lạc Thành đấy!
Trần Tích không hỏi thêm nữa, hạng Thế tử và Tĩnh Vương như vậy, trong một thế giới mà con người bị phân chia thành ba bảy loại, vốn đã không tầm thường.
Tiểu nhị bưng bát mì đao tông của Thế tử lên bàn, Thế tử xoa xoa đôi đũa, vừa đổ giấm vào bát vừa nhìn về phía Bạch Lý: Bạch Lý, đưa cho huynh ấy mười lượng bạc đi, nửa câu thơ kia thuộc về huynh rồi… Bạch Lý?
Bạch Lý hoàn hồn: Sao thế?
Thế tử tò mò hỏi: Muội vừa rồi nghĩ gì thế, mà nghĩ đến xuất thần vậy.
À, Bạch Lý đáp lại: Em đang nghĩ về nửa câu thơ lúc nãy của Trần Tích… Em cũng không nói rõ được là hay ở chỗ nào, chỉ cảm thấy rất có ý cảnh.