Ở vị trí thượng thủ của yến tiệc, Thế tử và Bạch Lý quận chúa ngồi sau án kỷ, chỉ lắng nghe mọi người trò chuyện mà không xen vào. Hai người thì thầm to nhỏ, không biết đang trao đổi chuyện gì.
Trần Tích nhìn ngắm chúng sinh tướng trong buổi văn hội này, chỉ thấy có chút lạc lõng, cũng không biết Tĩnh Phi dự định lúc nào mới tìm mình chuyện trò.
Đúng lúc này, Xuân Hoa lặng lẽ đến bên cạnh cậu, cúi người thấp giọng nói: Phu nhân nhà tôi mời anh qua đó nói chuyện.
Trần Tích quan sát hiện trường văn hội, xác định Vân Phi không đến tham dự mới thở phào một hơi.
Giờ đây, trước mặt Tĩnh Phi cậu là người của Mật Điệp Ty, trước mặt Vân Phi cậu là người của Quân Tình Ty Cảnh triều, có một cảm giác căng thẳng như đang đi dây thép ở độ cao vạn trượng.
Cậu đứng dậy theo Xuân Hoa đến trước một gian đình nghỉ mát, cách lớp rèm trúc nhìn vào bên trong, chỉ có thể thấy bóng hình mờ ảo của Tĩnh Phi.
Xuân Hoa lui xuống, trong ngoài gian đình chỉ còn lại Trần Tích và Tĩnh Phi, cách nhau một tấm rèm.
Tĩnh Phi hồi lâu không nói gì, Trần Tích cũng cứ thế đứng đó, hai người dường như đều đến để chuyên tâm tham gia văn hội.
Không biết qua bao lâu, Tĩnh Phi thong thả hỏi: Người người đều nói Lưu Thập Ngư bị Mật Điệp Ty ép chết, tại sao ngươi lại nói nó bị giết để diệt khẩu mà chết?
Trần Tích chậm rãi nói: Là tôi nghiệm thi, có người thông đồng với ngục tốt nội ngục, ngụy trang nó thành trạng thái treo cổ tự vẫn, nhưng thực tế là bị người ta siết chết, chuyện này Mật Điệp Ty có quyển tông để tra.
Tĩnh Phi cau mày: Quyển tông của Mật Điệp Ty làm sao ta tra được? Sao ta biết được ngươi có đang lừa gạt ta hay không?
Trần Tích đứng ngoài gian đình, suy ngẫm một lát rồi nói: Người thực sự biết những gì tôi nói chính là chân tướng, Lưu gia đã có thể tặng người chiếc chén đó, tự nhiên cũng sẽ không tiếc nuối một mạng người như Lưu Thập Ngư. Tôi cũng chỉ là một nhân vật nhỏ làm việc cho Mật Điệp Ty mà thôi, thù hận của Tĩnh Phi người không nên tìm tới tôi.
Tĩnh Phi nghiêm giọng nói: Đừng tưởng ngươi có thể phủi sạch quan hệ, có người nói với ta, nếu không phải tại ngươi, Mật Điệp Ty cũng không tìm thấy thóp của Lưu Thập Ngư! Ngươi đã để Xuân Hoa nhắn lời cho ta, vậy thì hãy nói cho ta biết phải báo thù thế nào, nếu không ngươi cũng phải chết!
Trần Tích nhìn những văn nhân nhã sĩ trước mặt, người khác bàn luận phong hoa tuyết nguyệt và lý tưởng chính trị, còn cậu ở một thế giới khác bàn luận chuyện sinh tử: Phu nhân, Lưu gia hiện giờ ai đang chủ sự ở Lạc Thành, là Lưu Hiển sao?